Bốn ngày cuối cùng của Hồi Đăng không có biến cố lớn. Chúng tôi trả nốt sách, dán mã lên những thùng cuối, tháo rèm và gọi người nhận bàn ghế. Chu Tiểu Mãn bàn giao hồ sơ nhân sự rồi bắt từng người ký xác nhận đã nhận đủ tiền. Đường Nhược Lam gửi lời mời phỏng vấn chính thức cho hai nhân viên. Cô ấy không nhắc lại chuyện mua thương hiệu. Tôi trình bày đề án ở Tầm Chương vào sáng ngày thứ hai mươi tám. Giám đốc không đồng ý chức danh tôi đề xuất, nhưng chấp nhận mở nhóm thử nghiệm ba người trong sáu tháng, có ngân sách riêng và quyền chọn ba dự án đầu. Tôi yêu cầu ghi rõ tiêu chí đánh giá. Ông ấy hỏi vì sao lần này tôi đột nhiên cứng rắn. Tôi nói: “Vì tôi không muốn tiếp tục làm thêm một công việc rồi hy vọng người khác tự nhận ra nó quan trọng.” Ông ấy bật cười, nhưng vẫn sửa biên bản. Tạ Cảnh Hành phỏng vấn chương trình Tô Châu cùng ngày. Anh không kể mình đã từ chối Nam Kinh vì vợ, chỉ trình bày những kỹ thuật còn thiếu và kế hoạch duy trì đơn hàng trong sáu tháng. Khi trung tâm hỏi có vướng bận gia đình không, anh đáp rằng anh đang hoàn tất ly hôn và đã tự sắp xếp công việc. Không có ai phải chờ anh trở về. Tối ấy, chúng tôi đổi thông tin về hai cuộc họp. Không ai nói “em thấy chưa” hoặc “anh đã bảo rồi”. Tôi nhận ra khích lệ có thể đơn giản là nghe một người kể về lựa chọn của họ mà không lập tức biến mình thành nhân vật trung tâm. Ngày thứ hai mươi chín, chúng tôi xử lý bảy lá thư cuối không liên lạc được. Theo điều khoản gửi ban đầu, hết thời hạn Hồi Đăng được tiêu hủy mà không mở. Chu Tiểu Mãn đọc từng mã. Tôi đối chiếu ngày. Tạ Cảnh Hành đưa phong bì qua máy hủy tài liệu loại kín. Giấy rơi vào thùng niêm phong, sau đó chuyển cho đơn vị tái chế bảo mật. Không ai biết trong đó viết gì. Tôi từng nghĩ mọi bí mật đều phải được mở thì câu chuyện mới kết thúc. Nhưng có những thứ được khép lại đúng cách chính vì không ai chiếm quyền đọc. Buổi chiều, Phó Dư An mang tới một cuốn sổ trắng do ông tự khâu chỉ. Ông đặt lên quầy, nói tặng Hồi Đăng ghi lưu bút. Tạ Cảnh Hành hỏi: “Bác muốn tặng cửa hàng hay tặng chúng cháu?” Ông suy nghĩ rồi nói: “Tặng những người làm ở đây. Ai muốn viết thì viết. Không bán, không trưng bày, không đưa lên mạng.” Chu Tiểu Mãn đặt sổ ở bàn nghỉ. Sáu nhân viên viết trước. Tôi không đọc trang của họ. Tôi viết ở trang gần cuối: Hồi Đăng đã đóng cửa sau bảy năm. Mọi khoản lương, hoàn thẻ, sách ký gửi và thư đều được xử lý theo lựa chọn của người có quyền. Tôi cảm ơn những người đã làm việc ở đây và xin lỗi vì nhiều lần dùng hai chữ “chúng ta” khi chưa hỏi đủ từng người. Tạ Cảnh Hành viết sau tôi. Anh che trang bằng tay, bảo tôi không được nhìn. “Tôi tưởng anh đã bỏ thói quen giấu.” “Quyền riêng tư khác với giấu một quyết định ảnh hưởng tới em.” “Anh tiến bộ nhanh thật.” “Nhờ học phí đắt.” Tôi không đọc. Sáng ngày ba mươi, chúng tôi đến trung tâm hộ tịch xác nhận ly hôn. Nhân viên lần trước vẫn ngồi ở quầy. Cô ấy kiểm tra giấy tờ, hỏi lần cuối hai bên có tự nguyện không. Tạ Cảnh Hành nói có. Tôi cũng nói có. Không ai chạy vào phút cuối. Không có cuộc điện thoại báo hiệu một bí mật mới. Chiếc máy bán nước vẫn không nhận tiền giấy. Chúng tôi ký tên. Nhân viên nói giấy xác nhận điện tử có hiệu lực lúc tám giờ ba mươi tối, bản giấy có thể nhận sau. Cô ấy chúc chúng tôi thuận lợi. Ra khỏi tòa nhà, trời không mưa. Tạ Cảnh Hành hỏi tôi có muốn ăn sáng không. Tôi nói chưa. Anh không hỏi lại. Chúng tôi về Hồi Đăng mở cửa lần cuối. Khách đến nhận những món đã hẹn. Trường nghề chuyển máy ép. Người mua giá sách mang theo xe tải quá nhỏ, phải chạy hai chuyến. Chu Tiểu Mãn kiểm từng phòng, trả chìa khóa tủ cho chủ nhà. Đến chiều, Hồi Đăng chỉ còn quầy, tấm biển cửa và ba chiếc đèn. Một cô gái trẻ đến lúc bảy giờ năm mươi. Cô ấy từng gửi thư cho chính mình vào năm đầu đại học, hẹn năm năm sau nhận. Mã của cô thuộc nhóm đã liên hệ được nhưng chưa đến. Chu Tiểu Mãn gọi lần cuối vào buổi sáng, cô từ thành phố bên cạnh bắt tàu về. Tạ Cảnh Hành kiểm căn cước, đưa phong bì. Cô gái cầm nó rất lâu rồi hỏi có thể ngồi đọc tại chỗ không. Phòng đọc không còn ghế. Tôi lấy chiếc ghế gấp cuối cùng từ kho, đặt gần cửa sổ. Cô đọc thư trong mười phút. Khi gấp lại, cô vừa cười vừa khóc. Trước khi đi, cô hỏi: “Hiệu sách có mở ở nơi khác không?” Tôi đáp: “Không. Hồi Đăng kết thúc ở đây.” Cô thất vọng, nhưng gật đầu. “Vậy cảm ơn vì đã chờ tôi.” Sau khi cô gái trẻ đi khỏi, Hồi Đăng không còn khách nào phải chờ. Đồng hồ chỉ tám giờ bốn mươi bảy. Tôi xoay tấm biển sang “Đã đóng” lần cuối, còn Tạ Cảnh Hành tháo chiếc đèn đồng trên quầy. Điện thoại rung ngay khi căn phòng tối đi. Giấy xác nhận ly hôn đã có hiệu lực từ tám giờ ba mươi. Lần này, nghe nhân viên hộ tịch đọc ngày giờ, tôi không còn thấy đó là một thông báo rơi xuống giữa khoảng trống. Ba mươi ngày vừa qua đã cho chúng tôi đủ thời gian để biết điều gì đang kết thúc và điều gì không được phép núp sau sự kết thúc ấy. Tôi nói sẽ tự đến nhận bản giấy, rồi cúp máy. Tạ Cảnh Hành hỏi: “Xong rồi à?” “Xong rồi.” Anh gật đầu, mở ngăn kéo cuối cùng chưa niêm phong và lấy ra một tấm vé xem phim đã hết hạn ba năm. Anh đặt nó xuống cạnh hai chiếc chìa khóa. Đó là vé của bộ phim chúng tôi từng định xem vào ngày kỷ niệm cưới thứ hai. Tối ấy, một đường ống ở Hồi Đăng vỡ, chúng tôi ở lại lau nước đến sáng. Tôi đã giữ hai vé trong ngăn kéo rồi quên mất. “Lâm Vãn Thu, ngày mai em có rảnh không?” anh hỏi. “Có việc gì?” “Anh muốn mời em đi xem một bộ phim.” “Vé hết hạn rồi.” “Anh biết. Anh không dùng nó để vào rạp. Anh chỉ muốn hỏi lần này trước khi mua vé mới.” Tôi nhìn người chồng vừa trở thành chồng cũ của mình. “Đây có phải lời mời quay lại không?” “Không. Anh không biết chúng ta có quay lại không. Anh chỉ muốn hẹn em một buổi. Em có thể từ chối.” “Và nếu tôi đồng ý, chúng ta cũng không sống chung.” “Đúng.” “Không dùng buổi hẹn để thuyết phục tôi hủy kế hoạch công việc.” “Đúng.” “Anh có thể đi Tô Châu.” “Nếu được nhận, anh sẽ đi.” Tôi cầm tấm vé cũ lên. “Anh định xem phim gì?” “Anh chưa chọn.” “Vậy tôi đồng ý chọn phim trước. Sau đó mới quyết định có đi với anh không.” Tạ Cảnh Hành cười. “Được.” Chúng tôi tháo tấm biển Hồi Đăng, gói vào vải. Tấm biển không được bán, cũng không được dùng cho một cửa hàng khác. Chúng tôi thống nhất mỗi người giữ ba năm một lần, nếu sau đó không ai muốn thì tặng bảo tàng thương mại địa phương hoặc tháo chữ đồng tái sử dụng. Một thỏa thuận hơi quá chi tiết cho một vật không tạo ra tiền, nhưng lần này mọi ý đều được nói ra. Chủ nhà đến lúc chín giờ mười. Ông kiểm đồng hồ điện, tường và cửa, rồi ký biên bản nhận mặt bằng. Tôi đặt chìa khóa của mình lên quầy. Tạ Cảnh Hành đặt chìa khóa của anh bên cạnh. Hai tiếng kim loại chạm mặt gỗ vang lên cách nhau một nhịp. Chúng tôi bước ra ngoài. Chu Tiểu Mãn kéo cửa cuốn xuống. Chữ đồng Hồi Đăng không còn sáng, nhưng vệt màu mật ong vẫn in trên mắt tôi một lúc lâu. Tôi không quay lại. Một năm sau, tôi có một chìa khóa mới. Nó mở cửa phòng đọc Mộc Giản nằm trên tầng hai của một khu xưởng cũ ở Tô Châu. Phía trước có sáu giá sách, hai bàn dài và một quầy trà nhỏ. Phía sau là xưởng đóng sách của Tạ Cảnh Hành. Hai không gian thuộc hai pháp nhân khác nhau, dùng chung hành lang và nhà vệ sinh theo hợp đồng thuê rõ ràng. Nhóm thử nghiệm của tôi ở Tầm Chương đã qua sáu tháng đầu. Tôi không chuyển sang quản lý toàn thời gian. Tôi phụ trách lựa chọn nội dung và đàm phán bản quyền, làm việc ba ngày tại Tân Châu, hai ngày từ xa. Phòng đọc là dự án riêng cuối tuần, không dùng dữ liệu cũ của Hồi Đăng. Ai đăng ký đều đọc điều khoản mới và tự chọn nhận thông tin nào. Tạ Cảnh Hành hoàn thành chương trình Tô Châu rồi thuê góc xưởng bên cạnh. Anh không trở thành nghệ nhân nổi tiếng sau một đêm. Anh vẫn sửa những gáy sách bị bung, dạy lớp cuối tuần và than giá giấy tăng. Chiếc bàn cắt cũ được đặt gần cửa sổ. Chúng tôi chưa tái hôn. Chúng tôi hẹn hò được mười tháng, cãi nhau ba lần và tạm dừng một lần trong hai tuần. Lần đầu, tôi tự nhận một sự kiện cuối tuần trùng ngày anh thi chứng chỉ rồi mặc định anh sẽ hiểu. Anh nói rõ mình thất vọng, nhưng không yêu cầu tôi hủy. Tôi tự quyết định đổi ca vì muốn có mặt, không ghi nó vào sổ hy sinh. Lần thứ hai, anh nhận một đơn phục chế kéo dài mà không báo lịch. Tôi không đoán anh chán gặp tôi. Tôi hỏi. Anh xin lỗi, sửa lịch và chấp nhận nếu tôi không rảnh vào ngày thay thế. Chúng tôi vẫn học chậm. Chiều khai trương Mộc Giản, Phó Dư An gửi tới một cuốn sổ trắng. Trang đầu chỉ có một câu: nơi này không có nghĩa vụ trở thành nơi cũ. Chu Tiểu Mãn đến sau giờ làm, mang theo túi quýt. Cô ấy đi một vòng, kiểm bảng lương của nhân viên cuối tuần rồi mới khen màu tường đẹp. Đường Nhược Lam gửi một lẵng cây nhỏ, không có logo Bách Diệp. Khi khách đã về, tôi khóa cửa phòng đọc. Tạ Cảnh Hành khóa xưởng phía sau. Mỗi người giữ chìa khóa riêng; không chìa nào mở được cửa của người kia. Anh hỏi: “Ngày mai em có rảnh không?” Tôi nhìn lịch trên điện thoại. “Buổi tối.” “Anh muốn mời em ăn mì.” “Quán nào?” “Quán đầu phố. Họ có hai nồi nước dùng.” “Tôi sẽ gọi món cay.” “Anh biết.” “Anh không cần ăn cùng món.” “Anh cũng biết.” Tôi tắt chiếc đèn đồng treo trên cửa. Nó từng thuộc Hồi Đăng, nhưng không mang theo tên cũ. Ánh sáng màu mật ong thu lại trên sàn gỗ rồi biến mất. Tạ Cảnh Hành đứng ở hành lang chờ, không cầm chìa khóa của tôi, không hỏi thay câu trả lời của tôi. Tôi bước ra, tự khóa cửa, rồi đi cạnh anh.