Cô ấy từng thấy thư của Bách Diệp hiện trên màn hình vào tối tuần trước. Tôi biết cô ấy nhận ra tôi đang chọn từ rất cẩn thận. Tạ Cảnh Hành nói: “Nếu có thương lượng, điều kiện của nhân viên phải được viết thành văn bản. Đừng dựa vào lời hứa của chúng tôi.” Sáu người bắt đầu chia danh sách gọi khách. Không ai khóc. Một hiệu sách độc lập đóng cửa không phải tai nạn bất ngờ; nó giống một căn bệnh đã có nhiều triệu chứng nhưng mọi người đều hy vọng kết quả xét nghiệm thuộc về người khác. Đến trưa, một bà cụ tên Trần Mỹ Lan đến quầy với chiếc thẻ đọc đã mờ số. Hệ thống cho thấy thẻ còn sáu trăm tám mươi tệ, nhưng tên đăng ký là của chồng bà, người đã qua đời hai năm trước. Quy định cũ yêu cầu người đứng tên hoặc giấy xác nhận thừa kế. Bà cụ mang theo giấy chứng tử nhưng không có giấy quan hệ. Nhân viên mới lúng túng. Tôi định yêu cầu bà bổ sung hồ sơ thì Tạ Cảnh Hành lấy từ ngăn thẻ lưu một phiếu viết tay. Trên đó, chồng bà đã ghi: nếu ông không đến nữa, số dư để vợ mua sách nấu ăn và tiểu thuyết trinh thám, đừng đưa cho con trai vì nó chỉ đọc báo chứng khoán. Bà cụ bật cười trước khi nước mắt rơi. Tạ Cảnh Hành không tự quyết hoàn tiền. Anh đặt phiếu trước mặt tôi. “Chữ ký trùng hồ sơ nạp tiền. Có bản sao căn cước cũ. Em thấy đủ căn cứ không?” Tôi kiểm tra ngày tháng, rồi hỏi bà Trần có muốn nhận tiền hay chuyển sang phiếu mua sách trong đợt thanh lý. Bà chọn một nửa tiền, một nửa sách. Chúng tôi cùng ký biên bản ngoại lệ. Khi bà cụ đi khỏi với hai cuốn trinh thám và một cuốn dạy nấu canh, Chu Tiểu Mãn chống tay lên quầy. “Đấy. Hai người hoàn toàn biết hỏi ý nhau. Sao lại phải đợi đến lúc đóng cửa mới làm?” Tôi nói: “Em gọi tiếp danh sách đi.” Tạ Cảnh Hành nói: “Câu hỏi hợp lý.” Tôi quay sang nhìn anh. “Anh muốn trả lời không?”