“Chưa biết trả lời thế nào.” “Vậy đừng biến sự thành thật muộn thành một đức tính.” Anh im lặng một nhịp rồi nói: “Được.” Sáu ngày đầu trôi qua bằng tiếng băng keo kéo khỏi cuộn, tiếng điện thoại và mùi bụi giấy. Chúng tôi hoàn được bốn mươi hai thẻ, liên hệ ba trăm người ký gửi, đóng gói một trăm mười chín kiện sách. Mỗi tối, số kệ trống tăng lên. Không gian rộng hơn nhưng hơi thở lại chật hơn. Chiều ngày thứ sáu, Đường Nhược Lam đến Hồi Đăng. Cô ấy mặc áo khoác màu be, mang theo hai bản đề nghị có đóng dấu. Đường Nhược Lam không giả vờ tiếc nuối. Sau khi xem sổ hoàn thẻ và danh sách nhân viên, cô ấy nói Bách Diệp sẵn sàng mua thương hiệu Hồi Đăng, nhận bốn nhân viên, thuê Tạ Cảnh Hành làm cố vấn xưởng trong một năm và trả số tiền đủ để chúng tôi thanh lý mà vẫn còn lại một khoản. Đổi lại, họ cần tên thương hiệu, lịch sử giao dịch, danh mục thành viên và quyền vận hành chương trình tủ thư. Tạ Cảnh Hành đọc đến trang cuối. Anh không hỏi giá. Anh chỉ hỏi: “Ai đã cung cấp số liệu thành viên cho cô?” Đường Nhược Lam nhìn tôi. Không khí trong hiệu sách im đến mức tôi nghe được tiếng chiếc đồng hồ treo tường vừa nhảy qua một phút. Tôi nói: “Tôi gửi số tổng hợp. Không có tên, số điện thoại hay nội dung thư.” Tạ Cảnh Hành đặt bản đề nghị xuống. “Khi nào?” “Ba tuần trước.” “Trước ngày chúng ta nộp đơn ly hôn.” “Đúng.” “Em đã đồng ý điều gì?” “Chỉ đồng ý về nguyên tắc rằng có thể thảo luận.” Anh lật đến phụ lục đầu tiên, chỉ vào dòng có chữ ký điện tử của tôi dưới câu: bên Hồi Đăng xác nhận có quyền tiến hành đàm phán sơ bộ về toàn bộ tài sản thương hiệu. “Em là một nửa của bên Hồi Đăng.” Tôi nghe giọng mình lạnh đi. “Và anh là một nửa đã vắng mặt trong hầu hết cuộc họp tài chính suốt một năm.” Đường Nhược Lam khép cặp tài liệu. “Tôi có thể quay lại vào lúc khác.” “Không cần.”