Tạ Cảnh Hành nhìn cô ấy. “Đề nghị này chúng tôi sẽ trả lời sau khi xác minh quyền của từng nhóm dữ liệu. Từ bây giờ, mọi trao đổi phải gửi đồng thời cho cả hai chủ sở hữu và đại diện nhân viên.” Chu Tiểu Mãn đang đứng cách đó hai giá sách. Cô ấy bước ra, nói: “Tôi là đại diện nhân viên.” Đường Nhược Lam gật đầu, ghi địa chỉ thư điện tử của cô ấy. Sau khi khách rời đi, Tạ Cảnh Hành mở tệp Kế hoạch đóng cửa Hồi Đăng, thêm một mục mới: mọi cuộc đàm phán với bên mua phải có biên bản; người từng tự ý mở đàm phán không được đại diện riêng. Tôi đọc câu ấy. “Anh có thể ghi thẳng tên tôi.” “Quy tắc phải áp dụng cho cả hai.” “Anh vẫn luôn làm vậy. Nói như thể đang công bằng để khỏi nói mình đang giận.” Lần này, Tạ Cảnh Hành không im lặng. “Anh đang giận. Không phải vì em muốn bán Hồi Đăng. Anh giận vì em đã quyết định anh sẽ phản đối trước khi cho anh cơ hội trả lời.” Tôi bật cười, nhưng âm thanh nghe rất mỏng. “Còn anh đã quyết định những gì mà không cho tôi trả lời?” Anh nhìn tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy một điều gì đó vụt qua trên gương mặt anh, giống người vừa nhớ ra một cánh cửa mình đã khóa rồi quên mất chìa. Nhưng anh chỉ nói: “Chúng ta sẽ kiểm từng việc.” Tôi ghét cách nói ấy. Nó biến cuộc hôn nhân của chúng tôi thành một kho hàng có thể kiểm đếm. Điều đáng sợ là tôi cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn. Tạ Cảnh Hành đề nghị chia việc kiểm kê thành bốn nhóm. Chu Tiểu Mãn phụ trách nhân viên và sách ký gửi. Tôi phụ trách tiền, thẻ đọc và đàm phán. Anh phụ trách đơn xưởng và tủ thư. Những việc liên quan thương hiệu phải có mặt cả ba người. Tôi hỏi: “Vì sao tủ thư chỉ do anh phụ trách?” “Anh không nói chỉ mình anh.” “Anh vừa chia như vậy.” Tạ Cảnh Hành nhìn lại bảng rồi sửa: