Tôi hỏi: “Bác có muốn ở lại đến khi chúng cháu xử lý không?” Ông lắc đầu. “Không cần. Điều quan trọng là tôi được chọn lại. Lúc gửi, tôi tưởng tương lai sẽ có hai người đọc. Bây giờ chỉ còn một, vậy lá thư ấy không còn là cùng một lá thư nữa.” Trước khi đi, ông quay lại nhìn các kệ đang trống. “Hai đứa đóng cửa thật à?” Tôi nói: “Vâng.” “Tiếc không?” “Có.” “Thế có giữ nhau lại không?” Tôi tưởng ông hỏi về hiệu sách. Tạ Cảnh Hành trả lời trước: “Không dùng tiếc nuối để giữ.” Phó Dư An cười. “Vậy là còn cứu được.” Tôi không biết ông nói thứ gì. Kết quả khảo sát sau hai ngày khiến đề nghị của Bách Diệp mất gần một phần ba giá trị. Chỉ bốn mươi mốt phần trăm thành viên đồng ý chuyển thông tin. Hai mươi ba phần trăm chọn không. Phần còn lại không trả lời. Đường Nhược Lam không nổi giận. Cô ấy gửi bảng định giá mới, giảm khoản mua dữ liệu nhưng tăng khoản mua tên và thiết kế nhận diện. Bách Diệp cũng đồng ý gặp nhân viên. Cuộc họp diễn ra vào ngày thứ mười. Đường Nhược Lam trình bày kế hoạch mở ba phòng đọc trong trung tâm thương mại. Bốn nhân viên có thể chuyển sang, nhưng vị trí và lịch làm chưa được bảo đảm. Hai người còn lại nhận hỗ trợ tìm việc. Chu Tiểu Mãn hỏi: “‘Có thể chuyển sang’ nghĩa là phải phỏng vấn lại?” “Đúng. Chúng tôi cần đánh giá phù hợp.” “Vậy không phải nhận nhân viên. Chỉ là cho quyền nộp đơn.” Đường Nhược Lam đáp bình tĩnh: “Tôi không thể hứa tuyển người chưa qua quy trình của Bách Diệp.” Tôi hiểu lập trường ấy. Nhưng trong bản đề nghị gửi cho tôi, cụm từ “ưu tiên tiếp nhận đội ngũ hiện tại” đã khiến tôi tự dịch thành một điều chắc chắn hơn. Tạ Cảnh Hành hỏi từng câu về lương, giờ làm, bảo hiểm và địa điểm. Anh không nói Bách Diệp vô tình. Anh chỉ buộc mọi lời đẹp phải trở thành câu trả lời có thể ghi vào biên bản. Sau cuộc họp, Chu Tiểu Mãn đóng cửa phòng đọc.