“Mười bốn tháng nay, mỗi lần anh về muộn, tôi nghĩ anh không muốn về nhà. Mỗi lần anh nhìn xưởng, tôi nghĩ anh chán Hồi Đăng. Anh đã từ chối thứ mình muốn rồi dùng im lặng để tôi tự đoán nguyên nhân?” “Anh không muốn em thấy mình mắc nợ.” “Thế nên anh không cho tôi quyền biết?” “Anh đã chọn.” “Anh chọn cả phần của tôi.” Tạ Cảnh Hành nhìn xuống hai bàn tay. Những đầu ngón tay anh dính màu nâu của hồ phục chế. “Anh nghĩ nếu nói, em sẽ đề nghị đi cùng.” “Có thể.” “Em vừa có cơ hội lớn ở Tầm Chương.” “Có thể tôi sẽ không đi.” “Anh không muốn em từ bỏ.” “Còn tôi không muốn sống mười bốn tháng với một người đã chôn mất ước muốn của mình rồi để tôi tưởng anh đang chôn cuộc hôn nhân.” Anh im lặng. Tôi đặt phong bì xuống, đẩy về phía anh. “Đừng cảm ơn tôi vì đã ở lại Tân Châu. Đừng nói anh làm vì tôi. Nếu anh thật sự làm vì tôi, anh phải cho tôi được trả lời.” “Anh biết.” “Không. Anh chỉ biết bây giờ vì tôi tìm thấy lá thư.” Câu ấy làm anh ngẩng lên. Tạ Cảnh Hành không xin lỗi ngay. Lần đầu tiên, tôi biết ơn anh vì điều đó. Một lời xin lỗi quá sớm sẽ biến phát hiện này thành lỗi ứng xử, trong khi nó là một năm đời sống mà tôi không được tham gia. Anh nói: “Anh đã sợ em chọn công việc thay vì anh.” Tôi đứng yên. “Anh không muốn nghe câu trả lời ấy,” anh tiếp tục. “Nên anh tự tạo một câu trả lời dễ chịu hơn. Anh ở lại. Em không phải chọn. Sau đó anh giận vì em không biết anh đã bỏ điều gì.” Đó là câu thành thật tàn nhẫn nhất anh từng nói với tôi. Tôi kéo ghế ngồi. “Tôi cũng sợ anh sẽ chọn xưởng thay vì Hồi Đăng, nên tôi đàm phán với Bách Diệp trước. Nếu có giá đủ tốt, tôi nghĩ anh sẽ không thể phản đối bằng cảm xúc.” “Em muốn biến lựa chọn thành một con số.” “Đúng.” Chúng tôi ngồi hai phía bàn phục chế.