Giữa chúng tôi là lá thư nhận học và đề nghị mua thương hiệu. Hai vật chứng của hai kiểu tử tế giống nhau đến đáng ghét. Tạ Cảnh Hành hỏi: “Nếu quay lại lúc đó, em muốn anh làm gì?” “Tôi muốn anh nói anh đã được nhận. Tôi muốn anh hỏi tôi có muốn cùng tìm cách không.” “Dù câu trả lời có thể là không?” “Đặc biệt vì câu trả lời có thể là không.” Tôi hỏi lại: “Còn anh? Khi nhận thư của Bách Diệp, anh muốn tôi làm gì?” “Cho anh xem trước khi trả lời. Không cần đợi có mức giá. Không cần bảo vệ anh khỏi một cuộc thương lượng thất bại.” Ngoài phòng đọc, Chu Tiểu Mãn đang hướng dẫn khách đóng gói sách. Tiếng băng keo kéo dài rồi đứt. Một âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn phòng yên, nó nghe như thứ gì đó vừa được cắt rời. Tôi nói: “Chúng ta vẫn sẽ ly hôn.” Tạ Cảnh Hành gật đầu. “Anh biết.” “Việc hiểu ra không xóa mười bốn tháng.” “Anh biết.” “Đừng chỉ nói anh biết.” Anh suy nghĩ một lúc. “Anh sẽ liên hệ lại trung tâm Nam Kinh. Không phải để chứng minh gì với em. Để hỏi xem còn chương trình khác không.” “Và nếu có?” “Anh sẽ tự quyết phần của anh, nhưng sẽ nói cho những người bị ảnh hưởng biết trước khi quyết định.” Tôi sửa: “Sẽ hỏi nếu quyết định ấy cần phần hy sinh của người khác.” “Ừ.” Tôi mở máy tính, thêm vào kế hoạch một mục không liên quan trực tiếp đến đóng cửa: mỗi người tự lập danh sách những quyết định đã giấu trong hai năm gần đây. Chỉ ghi việc có ảnh hưởng tới người kia. Không dùng danh sách để tính ai hy sinh nhiều hơn. Tạ Cảnh Hành đọc rồi ký tên. Tôi cũng ký. Đó không phải hòa giải. Nó chỉ là lần đầu tiên chúng tôi đồng ý nhìn thẳng vào cách mình đã làm nhau cô đơn. Danh sách những quyết định đã giấu của tôi có bốn mục.