Tôi từng từ chối một chuyến công tác dài ngày vì sợ để Tạ Cảnh Hành một mình trông hiệu sách, nhưng nói với anh rằng dự án không phù hợp. Tôi từng dùng tiền thưởng bù vào khoản sửa mái xưởng mà không ghi trong sổ góp vốn. Tôi từng đề nghị Bách Diệp mua Hồi Đăng. Và tôi đã gặp luật sư hỏi thủ tục ly hôn trước khi nói với anh rằng mình muốn kết thúc. Danh sách của Tạ Cảnh Hành có ba mục. Anh từ chối chương trình Nam Kinh. Anh dùng tiền tiết kiệm riêng trả một phần nợ nhà cung cấp khi Hồi Đăng thiếu dòng tiền, rồi ghi thành chiết khấu. Và sáu tháng trước, anh đã thuê một phòng nhỏ gần xưởng của người bạn, định chuyển ra nhưng cuối cùng chỉ ngủ lại xưởng Hồi Đăng. Tôi đọc đến mục cuối, hỏi: “Vì sao anh không chuyển?” “Anh sợ nếu rời nhà, em sẽ coi đó là câu trả lời.” “Anh ngủ ở xưởng gần như mỗi tối cũng là một câu trả lời.” “Anh biết.” Lần này anh nói thêm: “Nhưng đó là câu trả lời hèn hơn. Anh không đi, cũng không ở.” Tôi gấp hai tờ giấy, đặt vào bìa hồ sơ thanh lý. Chúng tôi không ôm nhau. Không ai hứa sẽ thay đổi ngay. Sau nhiều năm dùng hành động để tránh lời nói, tôi không còn tin một cuộc trò chuyện tốt có thể lập tức biến thành một cuộc hôn nhân tốt. Ngày thứ mười bốn, Bách Diệp gửi phụ lục mới. Vì tỷ lệ độc giả đồng ý chuyển dữ liệu thấp, họ bỏ phương án nhận bốn nhân viên. Thay vào đó, mọi nhân viên Hồi Đăng được quyền phỏng vấn ưu tiên. Khoản mua thương hiệu giảm thêm mười lăm phần trăm. Đường Nhược Lam giữ đề nghị thuê Tạ Cảnh Hành làm cố vấn, nhưng chỉ nếu anh đồng ý để Bách Diệp sử dụng hình ảnh xưởng thủ công trong chiến dịch khai trương. Chu Tiểu Mãn đọc xong, nói: “Vậy là họ mua câu chuyện về chúng ta, không mua chúng ta.” Đường Nhược Lam ngồi đối diện cô ấy. “Tôi không muốn dùng từ dễ nghe. Bách Diệp mua một tài sản thương hiệu.