Và nó đang biến việc đóng cửa thành một màn biểu diễn để bán giá cao hơn.” Tạ Cảnh Hành hỏi: “Nếu hủy, còn thiếu bao nhiêu?” Tôi tính lại. Bốn mươi bảy nghìn. Chu Tiểu Mãn nói sáu nhân viên có thể tổ chức hai ngày bán sách bình thường, không sân khấu, không quà lưu niệm. Cô ấy không hứa đủ doanh thu. Chỉ hứa không tạo thêm nợ. Tôi nhìn bản đề nghị chuyển vốn trên màn hình. Nó đúng thủ tục, minh bạch và vẫn là một cách buộc người khác chạy theo quyết định của tôi. Tôi rút đề nghị. Luật sư gọi xác nhận. Tôi nói rõ lý do: chưa có đồng thuận về hậu quả đối với nhân viên, dữ liệu và tài sản vận hành. Cô ấy nhắc việc rút không ngăn tôi gửi lại sau. Tôi nói tôi hiểu. Tạ Cảnh Hành không khen tôi. Chu Tiểu Mãn cũng không. Họ chỉ bắt đầu cùng tôi lập ngân sách mới. Tôi thấy nhẹ nhõm và khó chịu vì không ai thưởng cho một việc lẽ ra tôi phải làm từ đầu. Ngày thứ mười sáu, chúng tôi thông báo hủy sự kiện chia tay. Trên mạng, có người trách Hồi Đăng keo kiệt. Có người nói hiệu sách đóng cửa còn muốn kiếm tiền lần cuối. Một tài khoản đăng ảnh quầy trống, viết rằng chúng tôi đã bán sạch dữ liệu cho tập đoàn. Bách Diệp lập tức yêu cầu Hồi Đăng đính chính để tránh ảnh hưởng đàm phán. Tôi soạn một thông báo ngắn: Hồi Đăng chưa chuyển bất kỳ dữ liệu cá nhân hoặc nội dung thư nào; mọi thương lượng chưa kết thúc; hiệu sách ưu tiên hoàn tiền, trả sách và quyền lựa chọn của người dùng. Tạ Cảnh Hành đọc rồi hỏi: “Có cần nói chúng ta sẽ không bán dữ liệu của người không đồng ý không?” “Tôi đã viết chưa chuyển.” “Chưa chuyển khác với sẽ không chuyển.” Tôi sửa câu ấy. Chu Tiểu Mãn thêm đường dẫn kiểm tra trạng thái hoàn thẻ và nhận thư. Chúng tôi cùng ký tên, không dùng biểu tượng thương hiệu. Bình luận vẫn hỗn loạn, nhưng số người đến nhận sách tăng lên. Một số mang theo túi giấy, giúp đóng gói.