Một nhóm sinh viên đề nghị làm tình nguyện; Chu Tiểu Mãn từ chối ca làm miễn phí, chỉ nhận họ giúp chuyển đúng sách của chính mình. Đến ngày thứ mười tám, chúng tôi nhận được câu trả lời cuối của thành viên. Chưa đến một nửa đồng ý chuyển thông tin. Kho thư còn mười hai người chọn nhận lại, chín người chọn tiêu hủy, ba người gia hạn nhờ một thư viện cộng đồng giữ hộ, bảy người không liên lạc được. Bách Diệp rút quyền tiếp quản chương trình tủ thư khỏi đề nghị. Đường Nhược Lam nói thẳng: “Nếu không có dữ liệu và nhân sự bảo đảm, chúng tôi chỉ mua tên Hồi Đăng cùng thiết kế nhận diện. Tôi cần câu trả lời trong hai ngày.” Tôi hỏi: “Nếu chúng tôi không bán?” “Bách Diệp sẽ tự xây thương hiệu mới.” “Cô có thấy tiếc không?” “Có. Nhưng tiếc không phải căn cứ đầu tư.” Tôi bất ngờ thích cô ấy hơn. Tạ Cảnh Hành hỏi nhân viên lần cuối. Không ai muốn tên Hồi Đăng tiếp tục trong một chuỗi mà không có cam kết cụ thể với cộng đồng cũ. Hai người vẫn muốn phỏng vấn Bách Diệp dưới tư cách cá nhân. Đường Nhược Lam nhận hồ sơ của họ, không gắn với giao dịch thương hiệu. Chúng tôi bỏ phiếu. Sáu nhân viên có tiếng nói tư vấn, ba người có quyền quyết định theo hồ sơ pháp lý: tôi, Tạ Cảnh Hành và đại diện chủ nợ nhỏ do các nhà ký gửi chọn. Kết quả thống nhất: không bán tên Hồi Đăng. Tôi là người cuối cùng nói đồng ý. Ngay khi quyết định được ghi vào biên bản, tôi biết hiệu sách chắc chắn sẽ biến mất. Không còn một khoản mua đủ lớn. Không có mặt bằng mới. Không có nhà đầu tư bí mật. Hai ngày bán sách có thể giảm thiếu hụt, nhưng không thể cứu pháp nhân. Tôi đi qua từng kệ, chạm vào những miếng nhãn do mình viết. Văn học đương đại. Lịch sử. Thiếu nhi. Nghệ thuật sống. Trên chiếc kệ thấp gần cửa sổ còn một vết xước do chúng tôi kéo sai hướng vào năm đầu tiên. Tôi từng định sơn lại nhiều lần, rồi quên.