ứng viên cần xác nhận khả năng chuyển nơi ở trước ngày hai mươi lăm. Tôi in thư ra, đặt vào bìa quyết định chung rồi tự lấy lại. Công việc ấy không phải quyết định chung nữa. Buổi tối, tôi nói với Tạ Cảnh Hành khi anh đang tháo nốt bảng dụng cụ trên tường xưởng. “Tôi được mời sang Thượng Hải.” Tua vít trong tay anh dừng lại, nhưng anh không quay lưng về phía tôi quá lâu. “Em muốn đi không?” “Tôi chưa biết.” “Cần trả lời khi nào?” “Ngày hai mươi lăm.” Anh gật đầu. “Em có muốn anh cùng xem điều kiện không?” Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một câu như Thượng Hải xa lắm, hoặc công việc ấy tốt cho em. Câu hỏi của anh khiến phần phòng vệ trong tôi không biết phải đặt ở đâu. “Tối mai,” tôi nói. “Hôm nay tôi chỉ muốn anh biết.” “Được.” Anh tiếp tục tháo bảng. Tôi đứng lại thêm vài giây. “Anh không hỏi chuyện đó ảnh hưởng thế nào tới chúng ta à?” Tạ Cảnh Hành đặt tua vít xuống. “Có ảnh hưởng. Nhưng nếu anh hỏi trước khi em biết mình muốn gì, em sẽ lại biến câu trả lời thành cách chăm sóc anh.” Tôi không thích việc anh đã học đúng bài học nhanh đến thế. Nó khiến tôi vừa nhẹ nhõm vừa có cảm giác mình đang bị bỏ lại. “Anh cũng có chuyện cần nói,” anh tiếp tục. “Trung tâm Nam Kinh giới thiệu anh sang chương trình sáu tháng ở Tô Châu. Bắt đầu sau hai tháng. Không phải suất cũ, không có bảo đảm nhận vào. Anh phải làm lại hồ sơ và phỏng vấn.” “Anh muốn nộp không?” “Muốn.” “Vậy nộp đi.” Câu trả lời ra khỏi miệng quá nhanh. Tôi nhận ra mình lại đang cố làm người rộng lượng trước khi kịp cảm thấy. Tôi sửa: “Tôi muốn nói là đó là phần anh được tự quyết. Còn tôi cần thời gian để biết mình cảm thấy thế nào.” Tạ Cảnh Hành gật đầu. “Anh sẽ nộp. Khi em muốn nói phần còn lại, anh nghe.” Đêm đó, tôi về căn hộ trước. Trên bàn ăn vẫn còn hai chiếc cốc không cùng bộ.