Một chiếc men trắng của tôi, một chiếc nâu sẫm của anh. Tôi từng mua cốc mới giống nhau nhưng Tạ Cảnh Hành không dùng vì tay cầm quá nhỏ. Tôi đã giận một buổi tối, cho rằng anh không trân trọng ý muốn tạo cảm giác gia đình. Tôi chưa từng hỏi vì sao anh vẫn dùng chiếc cốc nâu sứt miệng. Tôi cầm lên mới thấy dưới đáy có chữ Hồi Đăng viết bằng mực nung. Đó là chiếc cốc đầu tiên chúng tôi đặt làm thử cho hiệu sách. Tay cầm rộng, xấu và rất chắc. Có những chi tiết tôi từng đọc như bằng chứng anh không thay đổi. Thật ra, chúng chỉ chứng minh tôi không hỏi. Sáng hôm sau, chúng tôi cùng xem thư mời Thượng Hải. Tạ Cảnh Hành hỏi về quyền quyết định nội dung, số ngày làm từ xa và điều khoản thử việc. Anh không hỏi tôi sẽ thuê nhà ở đâu. Không nói khoảng cách giữa Thượng Hải và Tô Châu chỉ hơn nửa giờ tàu cao tốc. Tôi cũng không hỏi anh có định chọn chương trình gần tôi hay không. Sau khi đọc xong, anh nói: “Công việc tốt. Nhưng họ muốn em quản lý nhiều hơn làm nội dung.” “Đó cũng là điều tôi lo.” “Em muốn tiếp tục làm bản quyền hay muốn quản lý?” “Tôi muốn được quyết định những dự án nào đáng làm. Nhưng tôi không muốn dành cả ngày cho báo cáo.” “Vậy hỏi họ tỷ lệ công việc.” Tôi viết thư hỏi. Trước khi gửi, tôi không đưa anh duyệt. Anh nhìn thấy và mỉm cười rất nhẹ. “Anh cười gì?” “Không có gì.” “Anh vừa thấy tôi tự gửi một thư điện tử mà không xin ý kiến, không cần xúc động đến thế.” “Anh không xúc động.” “Khóe miệng anh phản đối.” Đó là lần đầu tiên chúng tôi trêu nhau kể từ khi nộp đơn ly hôn. Niềm vui xuất hiện quá bình thường, khiến tôi đau hơn cả lúc cãi nhau. Ngày thứ hai mươi ba, hai ngày bán sách bắt đầu. Không có sân khấu. Không có banner “Tạm biệt Hồi Đăng”. Chu Tiểu Mãn viết bằng phấn lên bảng: