sách của hiệu giảm giá, sách ký gửi theo giá chủ sách xác nhận, thẻ đọc được hoàn ở quầy bên trái, thư được xử lý ở quầy bên phải. Ai đến để chụp ảnh xin đừng cản lối đóng gói. Khách xếp hàng từ chín giờ. Một số người ôm những chồng sách cao đến cằm. Có người mang hộp tới giúp người già. Những độc giả từng chọn không chuyển dữ liệu vẫn đến mua. Tôi thấy nhẹ nhõm vì họ có thể từ chối một phần của Hồi Đăng mà không phải từ chối toàn bộ ký ức ở đây. Phó Dư An đến lúc gần trưa. Ông không mua sách, chỉ mang một túi quýt cho nhân viên. Ông hỏi lá thư H17 đã được xử lý chưa. Tạ Cảnh Hành đưa ông xem biên bản tiêu hủy, không có hình ảnh nội dung. Ông đọc kỹ rồi ký xác nhận. “Nhẹ người không bác?” Chu Tiểu Mãn hỏi. “Không nhẹ hơn,” ông đáp. “Nhưng đúng hơn.” Ông quay sang tôi. “Hai đứa thì sao?” “Tám ngày nữa ly hôn có hiệu lực.” “Bác hỏi không phải giấy tờ.” Tôi nói thật: “Chúng cháu đang học cách không dùng kết quả để chứng minh quá trình có ý nghĩa.” Phó Dư An gật gù. “Nghe như người làm xuất bản.” Tạ Cảnh Hành nói: “Cháu thấy khá dễ hiểu.” “Tất nhiên. Cậu là đối tượng được biên tập.” Tôi bật cười. Tạ Cảnh Hành cũng cười. Đến cuối ngày thứ hai mươi bốn, doanh thu vượt dự tính. Chúng tôi đủ thanh toán toàn bộ nghĩa vụ mà không phải bán chiếc bàn cắt. Sáu nhân viên nhận đủ lương và khoản hỗ trợ nghỉ việc đã cam kết. Hai người được Bách Diệp mời phỏng vấn. Chu Tiểu Mãn nhận vị trí quản lý tại một thư viện cộng đồng, nhưng yêu cầu bắt đầu sau ngày bàn giao để ở lại đến cuối. Tôi nói cô ấy không cần làm vậy. Cô ấy trả lời: “Em ở lại vì em chọn. Chị đừng cướp niềm vui đó bằng cách bảo em nên đi.” Tôi giơ hai tay đầu hàng. “Được. Nhưng em phải dùng hết ngày phép hoặc nhận tiền quy đổi.” “Chuyện đó em đồng ý.”