Buổi tối, khi đếm tiền xong, Tạ Cảnh Hành lấy từ túi áo một chiếc chìa khóa mới. Anh nói đã thuê một góc xưởng chung trong sáu tháng. Nơi đó đủ bàn cắt và dụng cụ nhỏ, không có máy ép lớn. “Anh vẫn làm tiếp?” tôi hỏi. “Làm các đơn phù hợp. Nếu được nhận chương trình Tô Châu, anh tạm dừng.” “Anh không cần giữ Hồi Đăng để chứng minh mình là thợ đóng sách.” “Em cũng không cần bán được Hồi Đăng để chứng minh bảy năm qua không thất bại.” Tôi nhìn các kệ trống. “Tôi chưa tin hoàn toàn.” “Anh cũng chưa.” Chúng tôi khóa cửa lúc gần nửa đêm. Trên đường về, tôi nhận thư trả lời từ Thượng Hải. Công việc dành khoảng bảy mươi phần trăm thời gian cho quản lý, hai mươi phần trăm đàm phán, mười phần trăm biên tập. Họ không chấp nhận làm từ xa trong sáu tháng đầu. Tôi biết mình không muốn công việc ấy. Mức lương vẫn làm tôi tiếc. Danh thiếp vẫn đẹp. Thượng Hải vẫn là một cách rời đi đủ xa để không ai hỏi vì sao tôi thất bại trong hôn nhân và hiệu sách. Nhưng đó là phần thưởng giả của riêng tôi: một cuộc sống trông như tiến lên chỉ vì nó ở thành phố lớn hơn. Tôi từ chối thư mời. Tạ Cảnh Hành không hỏi tôi có làm vì anh không. Anh chỉ nói: “Em có kế hoạch khác chưa?” “Tôi muốn đề nghị Tầm Chương lập một nhóm thử nghiệm bản quyền cho tác phẩm độc lập. Tôi đã làm việc đó ngoài giờ hai năm, nhưng chưa từng yêu cầu chức danh hoặc ngân sách.” “Vì sao?” “Tôi nghĩ nếu yêu cầu rồi bị từ chối, tôi sẽ phải thừa nhận nơi đó không cho tôi thứ mình muốn.” “Nghe quen.” “Anh đừng tranh phần sai lầm với tôi.” “Anh không dám.” Tôi viết đề án trong ba đêm. Không dùng Hồi Đăng như một câu chuyện cảm động. Tôi đưa số liệu từ công việc của mình, tách mọi dữ liệu hiệu sách, đề xuất ngân sách nhỏ và một giai đoạn thử sáu tháng. Tôi gửi thẳng cho giám đốc Tầm Chương.