Nhưng khi nói ra, tôi cảm thấy lần đầu tiên chúng tôi đang đứng trong cùng một căn phòng, không phải hai căn phòng tưởng tượng được dựng bằng nỗi sợ của mỗi người. Ngày thứ hai mươi sáu, Tầm Chương đồng ý cho tôi trình bày đề án. Trung tâm Tô Châu mời Tạ Cảnh Hành phỏng vấn trực tuyến. Chúng tôi không ăn mừng thay nhau. Chúng tôi mua hai bát mì ở quán đầu phố, mỗi người tự gọi món mình muốn. Tôi gọi mì chua cay. Anh gọi mì nước trong. Năm năm sống chung, tôi luôn bảo quán giảm cay vì dạ dày anh không tốt, rồi ăn phần nhạt cùng anh. Tạ Cảnh Hành luôn nghĩ tôi thích vị đó. Khi hai bát được đặt xuống, anh nhìn màu nước dùng đỏ của tôi. “Em ăn cay như vậy từ bao giờ?” “Từ trước khi cưới.” “Vì sao ở nhà em không nấu?” “Vì anh không ăn được.” “Em có thể nấu hai nồi.” “Tôi thấy phiền.” “Vậy vì sao bây giờ lại gọi?” “Tôi đang tập chịu một chút phiền để không biến nó thành oán trách.” Anh đẩy cốc nước về phía tôi. “Anh đang tập không coi việc em ăn khác món là dấu hiệu chúng ta không hợp.” Tôi ăn một miếng, cay đến chảy nước mắt. Tạ Cảnh Hành hỏi: “Có cần đổi không?” “Không. Tôi chọn rồi.” Anh bật cười. Tôi cũng cười, vừa uống nước vừa nghĩ một cuộc hôn nhân có thể tan vỡ vì những việc lớn, nhưng cũng có thể cạn dần qua hàng trăm bát mì mà không ai gọi đúng món mình muốn. Bốn ngày cuối cùng của Hồi Đăng không có biến cố lớn. Chúng tôi trả nốt sách, dán mã lên những thùng cuối, tháo rèm và gọi người nhận bàn ghế. Chu Tiểu Mãn bàn giao hồ sơ nhân sự rồi bắt từng người ký xác nhận đã nhận đủ tiền. Đường Nhược Lam gửi lời mời phỏng vấn chính thức cho hai nhân viên. Cô ấy không nhắc lại chuyện mua thương hiệu. Tôi trình bày đề án ở Tầm Chương vào sáng ngày thứ hai mươi tám.