Chu Tiểu Mãn đặt sổ ở bàn nghỉ. Sáu nhân viên viết trước. Tôi không đọc trang của họ. Tôi viết ở trang gần cuối: Hồi Đăng đã đóng cửa sau bảy năm. Mọi khoản lương, hoàn thẻ, sách ký gửi và thư đều được xử lý theo lựa chọn của người có quyền. Tôi cảm ơn những người đã làm việc ở đây và xin lỗi vì nhiều lần dùng hai chữ “chúng ta” khi chưa hỏi đủ từng người. Tạ Cảnh Hành viết sau tôi. Anh che trang bằng tay, bảo tôi không được nhìn. “Tôi tưởng anh đã bỏ thói quen giấu.” “Quyền riêng tư khác với giấu một quyết định ảnh hưởng tới em.” “Anh tiến bộ nhanh thật.” “Nhờ học phí đắt.” Tôi không đọc. Sáng ngày ba mươi, chúng tôi đến trung tâm hộ tịch xác nhận ly hôn. Nhân viên lần trước vẫn ngồi ở quầy. Cô ấy kiểm tra giấy tờ, hỏi lần cuối hai bên có tự nguyện không. Tạ Cảnh Hành nói có. Tôi cũng nói có. Không ai chạy vào phút cuối. Không có cuộc điện thoại báo hiệu một bí mật mới. Chiếc máy bán nước vẫn không nhận tiền giấy. Chúng tôi ký tên. Nhân viên nói giấy xác nhận điện tử có hiệu lực lúc tám giờ ba mươi tối, bản giấy có thể nhận sau. Cô ấy chúc chúng tôi thuận lợi. Ra khỏi tòa nhà, trời không mưa. Tạ Cảnh Hành hỏi tôi có muốn ăn sáng không. Tôi nói chưa. Anh không hỏi lại. Chúng tôi về Hồi Đăng mở cửa lần cuối. Khách đến nhận những món đã hẹn. Trường nghề chuyển máy ép. Người mua giá sách mang theo xe tải quá nhỏ, phải chạy hai chuyến. Chu Tiểu Mãn kiểm từng phòng, trả chìa khóa tủ cho chủ nhà. Đến chiều, Hồi Đăng chỉ còn quầy, tấm biển cửa và ba chiếc đèn. Một cô gái trẻ đến lúc bảy giờ năm mươi. Cô ấy từng gửi thư cho chính mình vào năm đầu đại học, hẹn năm năm sau nhận. Mã của cô thuộc nhóm đã liên hệ được nhưng chưa đến. Chu Tiểu Mãn gọi lần cuối vào buổi sáng, cô từ thành phố bên cạnh bắt tàu về. Tạ Cảnh Hành kiểm căn cước, đưa phong bì.