Ai đăng ký đều đọc điều khoản mới và tự chọn nhận thông tin nào. Tạ Cảnh Hành hoàn thành chương trình Tô Châu rồi thuê góc xưởng bên cạnh. Anh không trở thành nghệ nhân nổi tiếng sau một đêm. Anh vẫn sửa những gáy sách bị bung, dạy lớp cuối tuần và than giá giấy tăng. Chiếc bàn cắt cũ được đặt gần cửa sổ. Chúng tôi chưa tái hôn. Chúng tôi hẹn hò được mười tháng, cãi nhau ba lần và tạm dừng một lần trong hai tuần. Lần đầu, tôi tự nhận một sự kiện cuối tuần trùng ngày anh thi chứng chỉ rồi mặc định anh sẽ hiểu. Anh nói rõ mình thất vọng, nhưng không yêu cầu tôi hủy. Tôi tự quyết định đổi ca vì muốn có mặt, không ghi nó vào sổ hy sinh. Lần thứ hai, anh nhận một đơn phục chế kéo dài mà không báo lịch. Tôi không đoán anh chán gặp tôi. Tôi hỏi. Anh xin lỗi, sửa lịch và chấp nhận nếu tôi không rảnh vào ngày thay thế. Chúng tôi vẫn học chậm. Chiều khai trương Mộc Giản, Phó Dư An gửi tới một cuốn sổ trắng. Trang đầu chỉ có một câu: nơi này không có nghĩa vụ trở thành nơi cũ. Chu Tiểu Mãn đến sau giờ làm, mang theo túi quýt. Cô ấy đi một vòng, kiểm bảng lương của nhân viên cuối tuần rồi mới khen màu tường đẹp. Đường Nhược Lam gửi một lẵng cây nhỏ, không có logo Bách Diệp. Khi khách đã về, tôi khóa cửa phòng đọc. Tạ Cảnh Hành khóa xưởng phía sau. Mỗi người giữ chìa khóa riêng; không chìa nào mở được cửa của người kia. Anh hỏi: “Ngày mai em có rảnh không?” Tôi nhìn lịch trên điện thoại. “Buổi tối.” “Anh muốn mời em ăn mì.” “Quán nào?” “Quán đầu phố. Họ có hai nồi nước dùng.” “Tôi sẽ gọi món cay.” “Anh biết.” “Anh không cần ăn cùng món.” “Anh cũng biết.” Tôi tắt chiếc đèn đồng treo trên cửa. Nó từng thuộc Hồi Đăng, nhưng không mang theo tên cũ. Ánh sáng màu mật ong thu lại trên sàn gỗ rồi biến mất. Tạ Cảnh Hành đứng ở hành lang chờ, không cầm chìa khóa của tôi, không hỏi thay câu trả lời của tôi. Tôi bước ra, tự khóa cửa, rồi đi cạnh anh.