Bằng chứng nằm trong mặt sau đồng hồ: một mẩu lịch trực có chữ ký của ba nhân viên. Thừa An có thể dùng nó để khôi phục danh dự cho ông Khải. Người con trai lại không muốn công bố. Anh nói cả đời mình đã xây dựng quanh sự giận dữ với cha; nếu sự thật đổi, anh không biết phải đặt những năm tháng ấy ở đâu. Tôi không khuyên anh tha thứ. Tôi chỉ nói có thể xác nhận sự kiện mà không buộc anh đổi cảm xúc ngay. Cuối cùng, anh cho phép nhà ga sửa chú thích trong hồ sơ, nhưng không tổ chức lễ vinh danh. Anh nhận chiếc đồng hồ và bảo sẽ tự quyết định khi nào kể cho con mình. Rời nhà anh, Thừa An dừng trước tiệm thuốc. Anh nói cần mua vitamin. Tôi thấy nhân viên đưa anh một hộp thuốc kê đơn, nhưng khi anh quay lại, tôi không hỏi đó là gì. Tôi đã học được cách không xâm phạm. Tôi chưa học được cách phân biệt ranh giới với nỗi sợ bị từ chối. Đêm ấy, mưa nặng hạt. Tôi nằm trong căn phòng cũ, nghe tiếng tàu qua cầu và nghĩ về chiếc chìa khóa mang ngày chúng tôi bỏ lỡ nhau. Nó vẫn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc ở ga. Tôi chưa thử nó với bất kỳ ổ khóa nào. Lần đầu tiên sau sáu năm, tôi không muốn biết nó mở được gì ngay lập tức. Tôi muốn biết liệu khi đến lúc, Thừa An có đứng bên kia cánh cửa và tự chọn mở cùng tôi hay không. Ngày thứ sáu, cuốn sổ công thức bánh đưa chúng tôi đến quán ăn đã đóng cửa bên đường ray phía nam. Chủ quán cũ, Tô Mạn, sống trên tầng hai của một căn nhà có ban công đầy chậu húng. Bà nhận ra cuốn sổ ngay khi tôi vừa mở túi vải. Tuy vậy, bà không đưa tay lấy. Bà hỏi trang cuối còn không. Trang cuối đã được gấp thành một con chim nhỏ. Khi tháo nếp giấy, chúng tôi thấy một công thức chỉ ghi nửa chừng, phía dưới là dòng chữ của chồng cũ bà: “Nếu em muốn bán quán, đừng ở lại vì anh.”