Chúng tôi không ký bản khai cũ. Không ai đề nghị. Tôi lấy ảnh thẻ của mình, Thừa An lấy ảnh của anh. Bản khai được hủy theo yêu cầu của cả hai. Chiếc vé không điểm đến tôi giữ lại. Ngăn mười tám mở bằng chiếc chìa có răng bị mẻ. Bên trong là chiếc ô gãy của Đinh Bách, người giao thư đã nghỉ hưu. Trong cán ô có cuộn giấy ghi hàng chục địa chỉ bị trả lại. Ông Bách từng sửa địa chỉ bằng trí nhớ thay vì hỏi lại, vì tin mình hiểu khu phố hơn người viết thư. Một địa chỉ sai đã khiến thư của một cô gái gửi mẹ bị trả lại suốt bốn năm. Người mẹ qua đời trước khi đọc. Ông Bách giữ danh sách như hình phạt cho mình. Ông muốn chúng tôi công bố lỗi để mọi người biết ông không phải người giao thư tận tụy như họ nghĩ. Người con gái lại không muốn tên mẹ xuất hiện. Chúng tôi tách hai việc: ông Bách viết lời nhận trách nhiệm không nêu danh tính; danh sách địa chỉ được hủy sau khi các bên liên quan xác nhận. “Chú không cần tự làm nhục mình để chứng minh đã hối hận,” tôi nói. “Trách nhiệm là sửa phần còn sửa được.” Ông Bách nhìn tôi rồi nhìn Thừa An. “Hai đứa nói như đã học bài này bằng cách khó nhất.” Không ai phủ nhận. Ngày mười chín, hộp diêm có hình sân ga chứa ba hạt đậu khô. Lê An, người bán báo cũ, nhớ đã tặng hộp cho một đứa trẻ hay ngủ dưới mái hiên. Ba hạt đậu là tiền cược: nếu trồng được một cây, cậu bé phải quay lại trường. Cậu bé ấy nay là thợ mộc ở Thành Đô. Anh không muốn nhận hộp vì nghĩ Lê An đã quên mình. Khi nghe chúng tôi kể ba hạt vẫn còn, anh xin được nói chuyện trực tiếp. Cuộc gọi kéo dài chưa đầy hai phút. Lê An hỏi cây có sống không. Người thợ mộc nói cả ba hạt đều không nảy mầm, nhưng cậu vẫn quay lại trường vì muốn có câu trả lời để báo. Họ cùng cười. Không có lời cảm ơn lớn. Không có món nợ được dựng lên. Hộp diêm được đặt trong quầy báo mới của con trai Lê An, kèm một tờ giấy: “Một lời hứa nhỏ, không phải một cuộc đời phải trả.”