“Đó là điều cô ấy có quyền nghĩ từ những gì anh đã chọn cho cô ấy thấy,” tôi nói. “Anh có thể xin phép kể lại, nhưng không thể buộc cô ấy nhận bằng chứng.” Cuối cùng, Mạnh Khoa gửi một tin nhắn ngắn không kèm ảnh. Anh nhận trách nhiệm đã nói dối và hỏi cô có muốn biết phần còn lại không. Cô trả lời không. Anh ngồi im rất lâu, rồi ký giấy xử lý chiếc nhẫn. “Vậy là hết sao?” “Với cô ấy, có thể là hết,” Thừa An nói. “Anh vẫn có thể sống khác đi mà không cần cô ấy chứng kiến.” Mạnh Khoa chọn nấu chảy nhẫn thành một miếng kim loại nhỏ để sửa chiếc chuông cửa tiệm. Không phải biểu tượng lãng mạn. Chỉ là một vật được trả về công dụng mà người sở hữu hiện tại tự chọn. Tờ lịch xé dở ở ngăn hai mươi hai thuộc về Đào Tâm, người làm vệ sinh ga. Mặt sau mỗi ngày có tên một người cần gọi: bà cụ bán nước, cậu sinh viên ngủ quên, nhân viên phòng vé bị đau lưng, người lái xe đẩy mất việc. Đào Tâm không nhớ đã viết. Bà từng bị tai biến nhẹ, trí nhớ gần đây không ổn định. Con trai bà muốn lấy lịch về để chứng minh mẹ từng tốt với nhiều người. Đào Tâm lại muốn đốt nó. Bà sợ danh sách biến những việc nhỏ thành món nợ, khiến người khác phải đến cảm ơn. Chúng tôi mời những người còn liên lạc được tới một buổi uống trà, không nói về lịch. Họ tự kể chuyện Đào Tâm từng giúp. Bà nghe, cười, nhưng vẫn chọn đốt các trang có tên riêng. Bà giữ lại bìa lịch trống. “Tôi muốn ngày mai không có danh sách ai phải nhớ ơn tôi.” Mẹ tôi nghe câu ấy từ quầy trà, mắt đỏ. Tối về, bà đưa tôi chìa khóa căn phòng cũ. “Mẹ vẫn giữ vì nghĩ con sẽ cần.” “Con có thể giữ bản sao không?” “Được.” “Nhưng mẹ đừng giữ phòng nguyên như cũ nữa. Con không muốn mỗi lần về đều phải trở lại đúng người năm hai mươi sáu tuổi.” Mẹ gật đầu. Tuần sau bà sẽ biến nửa phòng thành kho trà. Tôi thấy buồn và nhẹ nhõm cùng lúc.