Chiếc hộp mang dấu của cộng đồng Bắc Hà. Bên trong là sổ góp tiền sửa đồng hồ sau lần mất điện hai mươi năm trước. Công nhân, người bán hàng, hành khách và nhân viên ga mỗi người góp một ít. Họ yêu cầu kim giữ nguyên ở mười bảy giờ bốn mươi cho đến khi tuyến phía tây được mở lại. Tuyến không bao giờ mở. Đồng hồ trở thành lời phản đối im lặng, rồi qua nhiều năm bị kể thành một thiết bị hỏng. Phùng Tử Khiêm đọc tên cha mình ở cuối danh sách. Ông là người thiết kế cơ cấu khóa đôi để không một quản lý nào có thể tự ý chỉnh giờ. Một chìa giao cho xưởng khóa của ông ngoại tôi. Chìa còn lại giao cho phòng lưu trữ, về sau được giấu trong đôi găng của Thừa An. “Cha tôi chưa từng nói,” anh Khiêm thì thầm. “Ông ấy có thể đã nghĩ giữ bí mật là bảo vệ mọi người,” tôi nói. “Nhưng bây giờ anh được quyền chọn sẽ làm gì với phần mình biết.” Anh nhìn đồng hồ rất lâu rồi gọi đội thi công. Anh không hủy bàn giao, cũng không tự ý giữ toàn bộ nhà ga. Anh yêu cầu khoanh vùng mặt đồng hồ và phòng chờ, chờ hội đồng di sản đánh giá. Phần công trình khác vẫn tiếp tục đúng lịch. Đó không phải chiến thắng tuyệt đối. Nhưng là quyết định đầu tiên về tương lai nhà ga được đưa ra sau khi những người liên quan nhìn thấy cùng một bằng chứng. Chúng tôi chuyển sổ góp tiền xuống phòng thất lạc. Người dân nghe tin kéo tới. Bà Tĩnh đọc thông báo bằng chiếc loa nhỏ như đã thỏa thuận. Giọng bà run ở câu đầu, vững ở câu thứ hai. Bà không kể nhà ga như một nơi hoàn hảo. Bà đọc tên những người đã góp tiền, kể cả người từng bị kỷ luật, người từng ký bản vẽ đóng tuyến và những công nhân không có địa chỉ thường trú. Đến tên cuối cùng, đồng hồ ngoài sảnh vẫn chỉ mười bảy giờ bốn mươi. Tuy nhiên, trong căn phòng đông người, tôi có cảm giác thời gian đã bắt đầu đi lại. Sau khi mọi người về, chỉ còn chiếc hộp thư xanh ở ngăn thứ ba mươi.