Ổ khóa của nó có hai lỗ. Một lỗ hình chiếc chìa ngày mười bảy tháng tám. Lỗ kia vừa chiếc chìa khắc chữ “Giữ”. Tôi và Thừa An ngồi đối diện nhau. Ngoài sân ga, đèn máy thi công quét qua mái kính như những vệt chớp trắng. “Trước khi mở,” anh nói, “anh muốn trả lời câu em đã hỏi ngày đầu.” Tôi chờ. “Anh tìm em không chỉ vì những ổ khóa. Anh muốn biết em sống thế nào. Anh muốn xin lỗi trực tiếp. Và anh đã hy vọng làm việc cùng nhau sẽ cho anh cơ hội giữ em ở lại.” Tôi cảm thấy một phần trong mình co lại trước chữ giữ. Thừa An tiếp tục: “Hy vọng đó là của anh, không phải nghĩa vụ của em. Nếu sau ngày mai em đi, anh vẫn hoàn tất hồ sơ và đi tái khám. Anh không dùng nhà ga hay sức khỏe để đổi câu trả lời.” “Anh muốn bắt đầu lại không?” “Có. Nhưng anh không muốn quay về đúng chỗ cũ. Anh muốn bắt đầu một mối quan hệ trong đó chúng ta hỏi trước khi hy sinh, nói trước khi biến mất, và không dùng im lặng làm phép thử.” Tôi đặt hai tay lên bàn. Sáu năm qua, tôi từng tưởng nếu biết lý do anh không đến, mọi cảm xúc sẽ tự xếp lại. Bây giờ tôi đã biết, nhưng không có phép màu nào đưa chúng tôi về buổi sáng cũ. Tôi vẫn giận. Tôi vẫn yêu một số phần của người đàn ông trước mặt. Tôi cũng yêu cuộc sống mình đã xây ở Thượng Hải, căn xưởng nhỏ đầy khóa cổ, những người bạn không biết tôi từng định kết hôn. “Em không thể hứa ở lại Bắc Hà,” tôi nói. “Anh không yêu cầu.” “Em cũng không muốn tiếp tục như chưa có sáu năm ở giữa.” “Anh hiểu.” “Đừng hiểu nhanh thế. Hãy nghe hết.” Anh mím môi, gật đầu. “Em muốn thử lại. Chậm. Không chuyển nhà ngay. Không ghép tài khoản, không để mẹ hai bên gọi đó là tái hợp. Mỗi tháng chúng ta gặp ít nhất một lần nếu cả hai còn muốn. Khi có chuyện liên quan tới người kia, phải hỏi. Khi cần khoảng cách, phải nói khoảng cách dài bao lâu. Và nếu một ngày một trong hai muốn dừng, người đó phải nói thành lời.” Thừa An không lập tức đồng ý. Anh hỏi mình có được đề nghị sửa điều khoản không.