Tôi bật cười. “Được.” “Không đặt giới hạn một tháng như nghĩa vụ. Có tháng anh hoặc em không thể đi. Chúng ta báo trước và chọn thời điểm khác. Với chuyện sức khỏe, anh sẽ chủ động nói những thay đổi có thể ảnh hưởng kế hoạch chung, nhưng em không quản lý hồ sơ y tế của anh.” “Đồng ý.” “Còn một điều. Em không cần tha thứ cho mẹ em để chứng minh đã trưởng thành.” Tôi nhìn anh. “Điều đó không thuộc thỏa thuận của chúng ta.” “Đúng. Anh xin rút.” Chúng tôi cùng cười, tiếng cười mệt nhưng thật. Hai chiếc chìa xoay. Nắp hộp thư bật lên. Bên trong không có di chúc bí mật hay một lá thư đủ sức giải thích mọi năm tháng. Có ba mươi biên nhận trống, một con dấu cũ và một xấp giấy trắng. Trên tờ đầu, người làm hộp viết: “Đồ vật được trả về nơi chốn. Lời nói phải được trả về đúng người.” Thừa An lấy một tờ giấy, nhưng không viết ngay. Anh đẩy xấp giấy về giữa bàn. “Em muốn ghi gì?” Tôi viết trước: “Tôi muốn biết sự thật, nhưng không muốn bị giữ lại bằng sự thật ấy. Tôi đồng ý thử bắt đầu một mối quan hệ mới với Lục Thừa An theo những điều cả hai vừa thống nhất. Sự đồng ý này có thể được thay đổi bằng một cuộc nói chuyện rõ ràng.” Anh đọc sau khi tôi đưa, rồi viết phần mình: “Tôi muốn ở bên Tống Vãn Hà, nhưng không xem mong muốn đó là quyền sở hữu thời gian, nơi ở hay lựa chọn của cô ấy. Tôi chịu trách nhiệm nói về sức khỏe và nỗi sợ của mình trước khi chúng biến thành quyết định thay cô ấy.” Chúng tôi ký tên. Không có nhân chứng. Không có nhẫn. Không có ai vỗ tay. Tôi thấy nhẹ hơn ngày mình từng mặc váy trắng thử trước gương. Có lẽ vì lần này, lời hứa không cố khóa tương lai. Nó chỉ xác nhận lựa chọn của hiện tại.