Anh chỉ giơ chiếc chìa khắc chữ “Giữ” lên rồi đặt vào túi áo của mình. Chiếc chìa mang ngày cũ nằm trong tay tôi. Tôi không vứt nó, cũng không đeo như một lời thề. Nó là bằng chứng rằng một cánh cửa từng bị bỏ lỡ, không phải mệnh lệnh phải quay lại đúng căn phòng đó. Một tháng sau, hội đồng đồng ý giữ phòng chờ và mặt đồng hồ. Thư viện Bắc Hà mở thử nghiệm vào cuối tuần. Chiếc hộp thư xanh được đặt dưới bảng giờ tàu, thay ổ khóa hai chìa bằng một khe thư bình thường. Bất kỳ ai cũng có thể gửi lời chưa nói; người nhận chỉ được liên lạc sau khi xác nhận đồng ý. Thừa An đến Thượng Hải vào một sáng có nắng. Anh gọi trước khi mua vé, gửi giờ tàu và hỏi có cần anh đặt khách sạn không. Tôi nói có. Anh không giả vờ chuyến đi chỉ vì công việc. Tôi cũng không giả vờ mình không mong đợi. Chúng tôi gặp nhau trước cửa xưởng khóa của tôi. Anh nhìn biển hiệu, nhìn những chiếc khóa treo sau kính, rồi hỏi có được bước vào không. Tôi mở cửa. “Được.” Không có tiếng đồng hồ dừng lại. Không có chìa khóa nào tự rơi xuống. Ngày hôm qua vẫn ở sau lưng, nguyên vẹn với mọi sai lầm của nó. Nhưng cánh cửa trước mặt mở bằng lựa chọn của cả hai chúng tôi.