“Tôi là Đường Tiểu Mãn ở trạm xá Đông Khê. Chúng tôi có mười bảy bệnh nhân, ba người cần thiết bị hỗ trợ thở. Pin còn bốn giờ. Đường phía đông sạt rồi. Ai nghe được thì trả lời.” Tôi ép ống nói sát tai. “Đây là Trình Vãn Ý. Chúng tôi nghe được.” Tôi không biết câu đó có khiến Tiểu Mãn yên tâm hay không. Nhưng nó khiến chính tôi không còn đường lùi. Bưu cục cũ nằm cuối phố Thanh Vũ, mặt tiền bằng gạch đỏ đã sẫm vì mưa. Biển chữ phía trên cửa bong mất một góc. Khi Lục Trầm Chu tra chìa vào ổ, cánh cửa kêu lên như người già bị đánh thức sai giờ. Mùi giấy ẩm, gỗ cũ và dầu máy tràn ra. Tôi đứng dưới mái hiên, không bước vào ngay. Sáu năm trước, cha tôi gục xuống trong căn phòng phân loại phía sau sau một ca trực kéo dài. Đúng tối đó, Lục Trầm Chu gửi cho tôi một tin nhắn duy nhất: Đừng chờ anh ngày mai. Ngày mai ấy đáng lẽ là ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn. Tôi đã rời Vân Khê trước khi lễ tang kết thúc tuần đầu. Tôi không hỏi thêm. Anh cũng không giải thích. Lục Trầm Chu đặt chùm chìa khóa lên bàn, lùi sang một bên. “Em có thể không vào. Tôi sẽ lấy thiết bị ra.” Câu nói ấy làm tôi khó chịu hơn một lời thúc ép. Anh đang để tôi lựa chọn, trong khi ký ức của tôi chỉ quen với việc anh tự quyết định rồi gọi đó là bảo vệ. Tôi kéo khóa áo mưa xuống. “Không cần. Chúng ta chỉ có bốn giờ pin ở trạm xá.” Bên trong, tôi tìm thấy hai bình ắc quy được bọc kín, một máy phát tay, ba cuộn dây đồng, bốn chiếc bộ đàm cũ và tấm bản đồ phát thư treo kín tường. Trên bản đồ, những đường đỏ nhỏ chạy qua từng thôn, từng trường học, từng trạm nghỉ. Không tuyến nào là đường thẳng. Chúng uốn theo sườn núi, tránh khe nước, nối nhà của những người vẫn biết tên nhau. Tôi trải giấy lên bàn phân loại. “Chúng ta cần ba trạm chính. Bưu cục là trung tâm. Trạm xá Đông Khê giữ phía đông. Nhà văn hóa Bắc Pha giữ phía bắc. Phía nam đặt ở đâu?” “Trạm thu phí cũ trước cầu Thanh Thạch,” Lục Trầm Chu đáp. “Tuyến đó đang có nguy cơ ngập.” “Vì thế càng cần người báo trước.”