“Anh có ý kiến?” “Có.” “Nói đi.” “Em đang giao quyền mà không giao người kiểm tra quyền đó.” “Chúng ta thiếu người.” “Vậy thu hẹp loại phiếu anh ta được ký.” “Tôi đã nói chỉ phiếu hậu cần.” “Trong mưa lũ, thứ gì cũng có thể được gọi là hậu cần.” Tôi hạ giọng. “Anh không còn quyền dạy tôi cách tin người.” Câu nói trúng vào chỗ tôi muốn. Lục Trầm Chu im lặng một nhịp rồi gật đầu. “Đúng. Tôi không có quyền đó.” Anh cầm túi thư lên. “Nhưng tôi có trách nhiệm báo nguy cơ. Tôi đã báo rồi.” Đến bảy giờ tối, bưu cục sáng bằng ba chiếc đèn dầu và một bóng điện nhỏ nối với ắc quy. Cả phố Thanh Vũ tối om, chỉ ô cửa gạch đỏ hắt ra màu vàng. Người dân bắt đầu gọi nơi này là căn nhà sáng đèn. Tin đến dồn dập. Một đoạn đường sạt. Một phụ nữ chuyển dạ. Hai mươi học sinh mắc ở trường. Một kho lương cần che mái. Mỗi thông tin ban đầu đều có vẻ khẩn cấp nhất. Công việc của tôi không phải chọn ai đáng được cứu hơn. Công việc của tôi là làm rõ ai cần gì, ở đâu, trước khi nào, và ai xác nhận. Tôi chia bảng đen thành ba cột: người, đường, thời hạn. Tiểu Mãn nhận trạm đông. Một giáo viên tên Mạnh Đức phụ trách trạm bắc. Trạm nam do đội thu phí cũ vận hành, mỗi giờ gọi về một lần. Lục Trầm Chu di chuyển giữa các tuyến, không giữ con dấu, không được tự đổi nội dung phiếu. Chính anh đề nghị điều đó. “Anh biết đường nhất,” tôi nói. “Nếu không cho anh đổi tuyến khi cần thì quá cứng.” “Đường thay đổi từng giờ. Tôi biết hôm qua, không phải biết chắc hôm nay.” “Vậy nếu gặp sạt lở?” “Tôi quay về trạm gần nhất, báo và để người chịu hậu quả cùng quyết định.” Tôi nhìn anh lâu hơn cần thiết. Sáu năm trước, người đàn ông này đã không hề cho tôi cùng quyết định. Tám giờ mười phút, một phiếu mang số ba mươi hai được chuyển về từ ban hậu cần. Nội dung yêu cầu chuyển sáu mươi hai người ở trường tiểu học Thanh Sơn sang nhà văn hóa phía nam trước nửa đêm. Có con dấu đỏ. Có chữ ký của Cao Tử Dương. Không có nút chỉ. Tôi gọi trạm nam. Không ai trả lời. Cao Tử Dương nói: