“Họ đang đưa xe đi. Tôi đã xác nhận bằng người của mình.” “Tên người xác nhận?” “Lão Trương ở trạm thu phí.” Lục Trầm Chu ngẩng đầu khỏi bản đồ. “Lão Trương nhập viện từ tháng trước. Con trai ông ấy thay ca.” Cao Tử Dương cau mày. “Cách gọi quen thôi.” “Con trai ông ấy tên Trương Duy,” Lục Trầm Chu nói. “Không ai gọi cậu ấy là lão Trương.” Tôi cầm phiếu soi dưới đèn. Con dấu là thật. Giấy dày hơn giấy bưu cục và có một vệt xanh nhạt ở mép. “Phiếu này chưa được xác nhận,” tôi nói. “Trường đang ngập sân,” Cao Tử Dương đáp. “Nếu chờ đủ nghi thức, trẻ con sẽ ngủ trên tầng hai cả đêm.” “Nhà văn hóa phía nam có cao hơn trường không?” “Có.” “Đường đi qua đâu?” Cao Tử Dương chỉ lên bản đồ. “Qua cầu Thanh Thạch.” Lục Trầm Chu nói ngay: “Không được. Mực nước dưới cầu tăng quá nhanh.” “Anh vừa từ phía bắc về. Anh không biết phía nam hiện tại.” “Tôi đi tuyến đó mỗi ngày.” “Và anh không phải kỹ sư cầu.” Hai người đàn ông cùng nhìn tôi. Một người có chức vụ. Một người có kinh nghiệm địa hình. Cả hai đều đang yêu cầu tôi tin vào điều không thể kiểm tra ngay. Tôi lấy bút đỏ gạch chéo phiếu. “Vô hiệu số ba mươi hai. Trường Thanh Sơn ở nguyên vị trí cho đến khi trạm nam đọc lại. Nếu nước lên tầng một, chuyển người lên tầng hai. Không ai qua cầu.” Cao Tử Dương siết bìa hồ sơ. “Cô sẽ chịu trách nhiệm nếu có chuyện.” “Tôi sẽ ghi tên mình vào quyết định.” Tôi quay bảng đen về phía mọi người. “Và tôi nói công khai: phiếu có con dấu thật vẫn có thể sai. Thiếu số, thiếu người đọc lại hoặc thiếu chỉ đỏ thì hỏi lại. Kể cả người ký là tôi.” Căn phòng im vài giây. Sau đó, một bà cụ ngồi hong áo cạnh cửa giơ tờ phiếu của mình lên. “Cái của tôi có số, có chỉ. Nhưng chẳng ai đọc cho tôi nghe.” Một nhân viên chạy lại kiểm tra. Phiếu ghi bà cụ phải tới nhà cháu gái ở khu đông, trong khi bà muốn ở lại cùng hàng xóm. Nhân viên đã tự cho rằng đưa bà tới người thân là an toàn hơn. Tôi xé phiếu đó. “Bà muốn đi đâu?” “Tôi muốn sang trường, nấu cháo cho bọn trẻ.” “Đường sang trường chưa an toàn.”