“Vậy khi nào an toàn thì báo tôi. Đừng quyết định tôi muốn được ai chăm.” Bà cụ nói xong, cả phòng lại im. Lần này, sự im lặng không nhằm vào tôi. Nó nhằm vào một thói quen mà ai cũng từng cho là tử tế. Lục Trầm Chu cầm viên phấn, viết thêm dưới quy tắc ba dấu một câu. Người nhận có quyền từ chối. Đó là lần đầu tiên trong đêm, tôi thật sự nhìn vào anh mà không thấy sáu năm trước đứng chắn giữa chúng tôi. Mười giờ, mưa nặng hạt hơn. Tôi cùng Lục Trầm Chu đi tuyến bắc để kiểm tra một cột dây bị đổ. Xe máy không qua được đoạn bùn, chúng tôi phải đi bộ. Anh đi trước ba bước, dùng gậy thử mặt đất. Mỗi khi gặp chỗ trơn, anh chỉ xuống, không chìa tay. “Tôi tưởng anh sẽ hỏi lại chuyện nắm cổ tay,” tôi nói. “Em đã trả lời rồi.” “Có thể tôi đổi ý.” Anh dừng lại, quay đầu. “Em đổi chưa?” “Chưa.” “Vậy đi tiếp.” Tôi bật cười. Âm thanh nhỏ đến mức bị mưa nuốt mất, nhưng anh nghe thấy. Chúng tôi tìm thấy cột dây nằm ngang con mương. Tôi giữ đèn, anh nối dây bằng bộ kẹp chống nước. Công việc khiến chúng tôi phải đứng gần, nhưng anh vẫn giữ khoảng cách vừa đủ. Khi đường dây thông, giọng Tiểu Mãn vang lên từ bộ đàm. “Trạm đông báo. Pin của thiết bị hỗ trợ thở còn hai giờ. Xe mang ắc quy đang ở đâu?” Tôi hỏi trung tâm. Không ai biết chính xác. Cao Tử Dương đã điều xe đổi sang tuyến phía nam để chở bao cát. “Tại sao đổi?” tôi hỏi. Giọng anh ta qua bộ đàm hơi méo. “Đê phụ có nguy cơ tràn. Tôi sẽ điều xe khác tới trạm xá.” “Xe nào?” “Đang tìm.” “Anh không được tự đổi tuyến.” “Đây là tình huống phát sinh.” “Và điều kiện giao con dấu không thay đổi.” Không có câu trả lời trong ba giây. Sau đó Cao Tử Dương nói: “Tôi nhận trách nhiệm.” Tôi ghét câu đó. Nó nghe cứng cáp nhưng không đưa ắc quy tới trạm xá. Lục Trầm Chu chỉ lên con đường mòn bên trái. “Kho hợp tác xã cũ có bộ pin dùng cho máy bơm. Cách đây bốn cây số.” “Còn dùng được không?” “Không biết.” “Anh có thể đi kiểm tra?” “Có.” “Nguy hiểm thế nào?”