Tôi mở bìa hồ sơ của ban hậu cần đặt cạnh bàn. Giấy bên trong cùng loại. Cao Tử Dương đã ra ngoài kiểm tra kho hàng. Tôi gọi bộ đàm nhưng anh ta không trả lời. Lục Trầm Chu nhấc phiếu lên ngửi rồi chạm tay vào vệt bùn ở góc. “Bùn đỏ.” “Thì sao?” “Đường quanh cầu Thanh Thạch có lớp đất đỏ. Các tuyến khác là đất vàng.” “Có thể phiếu đi qua đó.” “Có thể.” Anh gấp phiếu lại. “Tôi sẽ hỏi trạm nam.” “Gọi bằng đường dây.” “Dây nam lúc được lúc mất.” “Vậy chờ sáng.” Anh nhìn tôi, như muốn nói gì đó, rồi chỉ đáp: “Được.” Tôi không biết lúc ấy anh đã giữ lại một nửa sự nghi ngờ. Gần nửa đêm, chúng tôi tìm thấy cuốn sổ giao ca của cha tôi. Nó nằm trong ngăn kéo bị kẹt dưới bàn phân loại. Lục Trầm Chu dùng tua vít nạy thanh gỗ, nhưng khi bìa sổ hiện ra, anh lùi lại. “Em mở đi.” Tôi không chạm vào. “Anh đã đọc chưa?” “Chưa.” “Anh có thể nói dối.” “Có.” Câu thừa nhận thẳng thừng khiến tôi ngước lên. “Vậy em tự kiểm tra mép giấy,” anh nói. “Bụi còn liền. Nếu tôi mở, nó sẽ rách.” Tôi nhìn lớp bụi mỏng ở gáy sổ. Nó còn nguyên. “Anh tìm cuốn này để làm gì?” “Cha em ghi mọi thay đổi tuyến. Nếu trạm nam từng có đường tránh cầu, trong này có thể có.” “Anh có thể tự mở để cứu thời gian.” “Có. Nhưng đó là đồ của gia đình em.” “Trong tình huống khẩn cấp, anh vẫn hỏi?” “Nếu nguy cơ ngay trước mắt, tôi sẽ mở rồi chịu trách nhiệm. Hiện giờ chúng ta còn lựa chọn.” Tôi đặt tay lên bìa sổ. Sau sáu năm, tên cha tôi vẫn hiện bằng mực đen ở góc phải. Nỗi đau không ập tới như tôi từng sợ. Nó chỉ ngồi xuống cạnh tôi, nặng nhưng yên. “Tôi chưa muốn đọc,” tôi nói. Lục Trầm Chu gật đầu, đặt cuốn sổ vào túi chống nước rồi để ngay trước mặt tôi. “Vậy chưa đọc.” Chúng tôi làm việc tới sáng.