Khi trời nhạt màu sau ô cửa, hệ thống đã có bảy trạm nhỏ. Người ở mỗi trạm được quyền từ chối một phiếu nếu địa chỉ, thời gian hoặc người xác nhận không rõ. Họ không cần xin phép tôi để hỏi lại. Tiểu Mãn tự chia tuyến thuốc thành hai vòng, tránh để một người mang toàn bộ. Giáo viên Mạnh Đức dùng chuông trường làm tín hiệu: một hồi là nhận phiếu, hai hồi là cần xác nhận, ba hồi là hủy. Có người phàn nàn hệ thống chậm. Nhưng mỗi lần một sai sót được bắt lại, những lời phàn nàn giảm đi. Bảy giờ mười lăm, Cao Tử Dương trở về. Tôi đặt ba phiếu trước mặt anh ta. “Anh đã ký?” Anh ta xem từng tờ. “Chữ ký giống của tôi, nhưng tôi ký nhiều phiếu. Không nhớ.” “Giấy từ bìa hồ sơ của anh.” “Cả ban hậu cần dùng loại này.” “Con dấu đâu?” Cao Tử Dương sờ túi áo, rồi mở bìa hồ sơ. Không có. “Tối qua tôi đưa cho tổ kho để đóng phiếu xuất hàng.” “Tôi chỉ giao quyền cho anh.” “Cô giao con dấu để công việc chạy. Tôi không thể tự tay đóng từng tờ.” Tôi nghe chính lời biện hộ của mình từ vài giờ trước. Thiếu người. Cần nhanh. Tình huống phát sinh. “Có bao nhiêu người đã cầm nó?” “Ba, có thể bốn.” “Có danh sách không?” Cao Tử Dương không trả lời. Tôi quay bảng đen lại, cầm phấn viết dưới số phiếu mới nhất: Con dấu đỏ đã mất kiểm soát từ mười chín giờ bốn mươi. Một nhân viên kéo tay áo tôi. “Nói vậy trước mọi người sao? Họ sẽ không tin phiếu nữa.” “Tôi không nói thì họ sẽ tin nhầm.” Tôi đứng lên ghế để mọi người nhìn thấy. “Nghe đây. Tối qua tôi đã giao con dấu thứ hai cho ban hậu cần mà không chỉ định người kiểm tra. Quyền đó bị chuyển tiếp trái quy tắc. Từ bây giờ, con dấu đỏ không còn giá trị xác thực. Chúng ta giữ số phiếu, câu đọc lại và nút chỉ. Mọi phiếu hậu cần từ mười chín giờ bốn mươi phải hỏi lại.” Có tiếng xì xào. Một người đàn ông hỏi: “Vậy lỗi là của ai?” “Phần đầu là của tôi. Tôi đã mở một lỗ hổng.” Cao Tử Dương nhìn tôi. “Cô nhận hết như vậy không giúp tìm người lấy dấu.” “Tôi không nhận hết. Tôi nhận đúng phần của mình. Phần còn lại vẫn phải điều tra.”