“Một người của đội hậu cần. Không nhớ tên. Anh ta nói trung tâm bận nên không cần đọc lại.” “Trường đã đi chưa?” “Đang tập hợp.” Tôi yêu cầu Mạnh Đức đánh ba hồi chuông hủy lệnh. Đầu dây chỉ còn tiếng rè. Mưa lại làm đứt đoạn dây phía bắc. Tôi cử hai người đi xe máy. Một xe chết máy ở đoạn ngập. Xe còn lại gặp cây đổ. Cao Tử Dương nói: “Có thể phiếu đó đúng. Nhà văn hóa phía nam đã mở.” “Đường đi qua cầu Thanh Thạch.” “Xe nhỏ vẫn đi được.” “Đoàn có người già và trẻ em. Họ sẽ đi bộ.” “Cô chưa có kết luận kỹ thuật.” Tôi đặt mảnh kim loại Lục Trầm Chu mang về trước mặt anh ta. “Còn anh có hồ sơ gia cố cầu. Đưa tôi xem.” Bàn tay Cao Tử Dương siết quanh bìa chống nước. “Hồ sơ ở kho huyện.” “Bìa đó đựng gì?” “Danh sách hàng.” “Cho tôi xem.” “Cô không có quyền lục tài liệu hậu cần.” Câu trả lời quá nhanh. Tôi chợt hiểu mối quan hệ giữa những phiếu giả. Chúng không chỉ đưa đồ về phía nam. Chúng đưa cả xe phát điện, bao cát và nhân lực tới một tuyến duy nhất. Nếu cầu có vấn đề từ trước, Cao Tử Dương đang cố gia cố nó trong mưa trước khi bất kỳ ai kiểm tra hồ sơ. “Cầu Thanh Thạch chưa được gia cố đúng hạn phải không?” tôi hỏi. Cao Tử Dương nhìn quanh căn phòng. “Cô đang đoán.” “Vậy mở hồ sơ.” “Trong tình huống này, tung nghi ngờ không có bằng chứng sẽ gây hoảng loạn.” Đó chính là lý lẽ Lục Trầm Chu vừa dùng. Một người giấu thông tin vì sợ tôi quyết định sai. Một người giấu vì sợ mọi người nhìn thấy phần sai của mình. Động cơ khác nhau, nhưng người bị tước quyền lựa chọn vẫn là tất cả chúng tôi. Tôi quay sang nhân viên bàn trung tâm. “Ghi lại: lúc mười sáu giờ bốn mươi, Cao Tử Dương từ chối cung cấp hồ sơ liên quan cầu Thanh Thạch.” Cao Tử Dương hạ giọng. “Cô đang làm hỏng khả năng phối hợp.” “Không. Tôi đang để lại dấu vết cho người tiếp theo có thể kiểm tra chúng ta.” Tôi mở cuốn sổ giao ca của cha. Lớp bụi ở gáy vỡ ra dưới ngón tay.