“Ai viết câu này?” “Cô giáo. Cô ấy thấy người đưa phiếu lấy dấu từ bìa của chú Cao. Cô ấy không dám giữ cả đoàn vì sân trường đã ngập.” Phía đường huyện đã có tiếng người. Hơn sáu mươi người đang tới gần khúc cua dẫn xuống cầu. Lục Trầm Chu đứng giữa đường, áo mưa dính bùn, đúng như cảnh tôi vẫn sẽ nhớ nhiều năm sau. “Em muốn giữ uy tín của lệnh đã phát, hay muốn giữ họ lại?” anh hỏi. Tôi nhìn con dấu đỏ trên phiếu, chữ ký của mình và sợi chỉ buộc sai. Nếu chỉ nói phiếu này giả, những phiếu giả khác vẫn còn. Nếu chỉ sửa một lệnh, người dân sẽ tiếp tục hỏi đâu mới là lệnh thật. Chúng tôi không còn thời gian phân biệt từng tờ. Tôi kéo dây chuông đồng treo trước cửa bưu cục. Một tiếng. Hai tiếng. Rồi liên tục. “Thông báo tới tất cả các trạm,” tôi nói vào đường dây trung tâm. “Hủy mọi phiếu mang chữ ký của tôi. Hủy mọi dải số cũ. Không ngoại lệ.” Nhân viên bên cạnh hoảng hốt. “Nhưng còn phiếu thuốc, phiếu sơ tán phía đông…” “Các trạm đánh số lại những việc còn hiệu lực. Người nhận đọc lại. Không dùng con dấu. Mỗi trạm thông báo chéo cho hai trạm khác.” “Người dân sẽ nghĩ chúng ta mất kiểm soát.” “Chúng ta đã mất kiểm soát. Việc của chúng ta là nói thật trước khi họ trả giá.” Tôi tự cầm loa chạy ra phố. “Tôi là Trình Vãn Ý. Những lệnh cũ do tôi ký không còn hiệu lực. Tôi đã để con dấu bị chuyển sai người. Nếu ai đang cầm phiếu, dừng lại và hỏi trạm gần nhất. Trường Thanh Sơn không đi qua cầu Thanh Thạch.” Đám đông ở xa chưa nghe rõ. Một số người vẫn đi tiếp. Gia Hòa kéo tay áo tôi. “Đèn có dùng được không?” “Đèn gì?” “Chú Lục Trầm Chu dạy cháu. Một đèn là nhận, hai đèn là hỏi lại, ba đèn là hủy.” Tôi quay sang Lục Trầm Chu. Anh nói: “Trẻ ở trường không nghe được chuông khi mưa lớn. Tôi từng dạy Gia Hòa dùng đèn trên tuyến tối.” “Anh chưa ghi nó vào hệ thống.” “Vì tôi nghĩ chỉ dùng khi mất tiếng. Tôi đã sai thêm một lần.” Không còn thời gian trách.