Tôi giao Gia Hòa cho hai nhân viên mang ba đèn dầu lên mái hiên, che bằng hộp thiếc. Ba lần sáng liên tiếp, nghỉ, rồi lặp lại. Ở phía xa, một ánh đèn từ đoàn người chớp lại. Có người đã nhìn thấy. Tôi chia nhiệm vụ. “Tiểu Mãn giữ trạm đông và xác nhận mọi ca thuốc còn hiệu lực. Mạnh Đức nhận dải số bắc mới, đi cùng Lục Trầm Chu tới khúc cua cây du. Hai người không qua cầu. Trạm trung tâm phát thông báo hủy bằng chuông và loa. Hai người nữa đi tuyến đồi Mộc Miên dựng dây vịn. Gia Hòa ở lại mái hiên, không rời người lớn.” Cao Tử Dương bước tới. “Cô không thể điều người lên đồi khi chưa biết tuyến an toàn.” Tôi đáp: “Anh có thể cung cấp hồ sơ cầu để chúng tôi quyết định tốt hơn.” “Tôi đã nói hồ sơ ở kho.” “Vậy anh không tham gia điều phối cho đến khi giao hồ sơ.” “Cô không có thẩm quyền đình chỉ tôi.” “Đúng. Tôi chỉ có quyền từ chối chuyển tin không thể kiểm chứng qua mạng của chúng tôi.” Chủ tịch huyện đứng gần đó nghe toàn bộ. Ông yêu cầu Cao Tử Dương giao bìa hồ sơ. Anh ta không động đậy. Một nhân viên hậu cần trẻ bỗng nói: “Chìa khóa bìa ở túi trong áo anh Cao. Tối qua anh ấy bảo tôi đóng dấu phiếu chuyển bao cát, nhưng phiếu trường học do chính anh ấy viết.” Cao Tử Dương quay phắt lại. “Cậu biết mình đang nói gì không?” “Tôi biết. Tôi đã nghĩ chuyển người qua đó để họ thấy cầu vẫn dùng được, như vậy đội kiểm tra sẽ không hỏi hồ sơ gia cố.” Lời xác nhận chỉ là một mảnh. Tôi cần thêm. Tôi mở sổ giao ca, đối chiếu số phiếu. Những phiếu giả đều dùng số cách nhau đúng mười hai đơn vị, trùng với các chuyến xe hậu cần trong danh sách của Cao Tử Dương. Giấy có vệt xanh từ bìa anh ta. Con dấu do anh ta nhận. Người nhân viên xác nhận một phần. Bùn đỏ chứng minh phiếu đi qua tuyến cầu. Và hành vi hiện tại của anh ta phù hợp với động cơ che hồ sơ. “Bìa hồ sơ,” tôi nói. “Bây giờ.”