Cao Tử Dương nhìn đoàn người đang tới gần, rồi nhìn những người trong bưu cục. Anh ta không còn đứng trước một kỹ sư từ thành phố có thể bị gọi là thiếu thực tế. Anh ta đứng trước từng trạm đang giữ một phần sự thật. Cuối cùng, anh ta mở túi trong, lấy chìa khóa. Bên trong bìa là biên bản gia cố cầu Thanh Thạch. Hạng mục thay thanh giằng đã được nghiệm thu trên giấy hai tháng trước nhưng chưa thi công. Chữ ký xác nhận của nhà thầu và Cao Tử Dương nằm ở trang cuối. Anh ta nói, giọng khàn đi: “Tôi định đưa vật tư tới sửa tạm trước khi đội tỉnh xuống. Nếu đóng cầu, toàn bộ viện trợ sẽ bị chặn. Tôi chỉ cần vài giờ.” “Vì thế anh đưa đoàn trường qua cầu?” tôi hỏi. “Phiếu đầu tiên chỉ để chuyển bao cát. Phiếu trường học không phải ý định ban đầu.” “Nhưng anh đã viết.” “Tôi cần chứng minh tuyến còn hoạt động.” “Bằng sáu mươi hai người?” Cao Tử Dương không đáp. Không ai hành hung anh ta. Không ai cần. Chủ tịch huyện giao hồ sơ cho hai người làm chứng và yêu cầu anh ta rời bàn điều phối. Hậu quả không phải một cú đánh. Đó là việc mọi quyết định của anh ta từ giờ đều phải được người khác kiểm tra. Tôi không ở lại xem. Đoàn trường đã qua khúc cua đầu tiên. Tôi chạy theo tuyến đường huyện cùng hai nhân viên. Bộ đàm trong tay liên tục rè. “Mạnh Đức báo, đã tới cây du.” “Trình Vãn Ý nhận. Đoàn cách anh bao xa?” “Khoảng tám phút. Lục Trầm Chu đang xuống đường phụ để chặn từ phía trước.” Tôi quát: “Anh ấy không được tách đội.” Giọng Lục Trầm Chu chen vào. “Tôi đang nghe. Tôi chưa đi. Có một đường tắt xuống mỏm đá, nhưng cần em giao nhiệm vụ rõ.” Tôi dừng lại giữa mưa. Chỉ một câu đó đã cho tôi thấy anh hiểu điều gì phải thay đổi. “Anh có thể tới trước đoàn bao lâu?” “Năm phút.” “Nguy cơ?” “Đá trơn. Tôi có dây. Mạnh Đức giữ đầu trên.” “Mục tiêu chỉ là chặn đoàn trước vạch đá trắng. Không xuống gầm cầu. Không tự kiểm tra thêm. Báo khi tới nơi.” “Đã rõ.” “Anh có quyền từ chối.” “Tôi nhận.” Mạnh Đức xác nhận giữ dây. Hai người đi.