Tôi tiếp tục chạy. Khi tới dốc cuối, tôi đã thấy đoàn người. Giáo viên đi đầu cầm tờ phiếu giả. Trẻ em bám vào dây nối thành hàng. Phía sau họ, nước sông cuộn đục dưới cầu Thanh Thạch. Lục Trầm Chu xuất hiện trên mỏm đá trước mặt đoàn. Anh không lao ra giữa đường. Anh đứng sau vạch sơn trắng cũ, giơ hai tay trống và gọi lớn: “Dừng lại để đọc lại phiếu!” Giáo viên nhận ra anh nhưng vẫn do dự. “Phiếu có chữ ký cô Trình.” Tôi giơ loa từ phía sau. “Chính tôi đã hủy chữ ký đó.” Mọi người quay lại. Tôi đứng thở dốc, nước chảy từ tóc xuống mắt. “Cô giáo, xin đọc số phiếu.” Cô đọc. Tiểu Mãn ở trạm đông nghe qua đường dây nối tiếp, trả lời số đó đã bị hủy. Mạnh Đức đọc dải số bắc mới. Gia Hòa từ mái bưu cục phát ba lần đèn, rồi một lần nhận. Những tín hiệu đi vòng qua nhiều người nhưng cùng nói một điều. Đoàn dừng lại trước vạch đá trắng. Chưa đầy hai phút sau, một xe tải chở bao cát từ phía bên kia cố đi qua. Mặt cầu rung mạnh. Một tiếng kim loại vọng lên dưới nước. Người lái phanh kịp và lùi lại. Không có cảnh cầu đổ xuống sông. Không cần một thảm họa xảy ra để chứng minh chúng tôi đã đúng. Chỉ cần nhìn thanh lan can rung, mọi người đều hiểu mười phút vừa rồi đáng giá thế nào. Chúng tôi chuyển đoàn lên tuyến đồi Mộc Miên. Người lớn căng dây qua mương. Trẻ nhỏ đi giữa, mỗi em được quyền nói dừng nếu sợ. Không ai quát các em phải nhanh. Mất gần hai giờ, tất cả mới tới nhà văn hóa phía bắc. Bà cụ muốn nấu cháo đã đến đó trước bằng một phiếu mới do chính bà đọc lại. Bà nhìn tôi, chìa bát nước gừng. “Cô cho người khác hỏi lại, giờ tự mình cũng phải uống khi được hỏi.” Tôi nhận bát. “Vâng.” Lục Trầm Chu đứng cách tôi vài bước. Vai áo anh ướt đẫm, lòng bàn tay xước do giữ dây, nhưng anh không tiến lại gần. Tôi hỏi: “Anh có bị thương ở đâu khác không?” “Không.” “Tay cần rửa.” “Tiểu Mãn đang bận. Tôi tự làm được.” “Tôi có thể giúp.” Anh nhìn tôi. “Em đang hỏi hay đang ra lệnh?” “Tôi đang hỏi.” “Vậy tôi đồng ý.”