Tôi từng nghĩ cha để lối cho người biết đọc chỉ là cái bóng, nhưng tại Bờ sông đóng băng, cọc mốc phủ tuyết. Khi nhìn lại mỗi cọc có chấm xanh, tôi hiểu mọi chuyện không bắt đầu từ một tai nạn đơn lẻ. Tôi ghi từng chi tiết vì phải dựng lại tuyến từ trí nhớ. Trong sổ tay, mỗi cọc có chấm xanh nằm cạnh một dòng chữ khiến tôi nhớ đến cha để lối cho người biết đọc, và nét bút của tôi run dù căn phòng rất ấm. Ở Bờ sông đóng băng, tiếng động chung quanh làm cha để lối cho người biết đọc rõ hơn. Tôi thấy cọc mốc phủ tuyết, còn việc phải dựng lại tuyến từ trí nhớ buộc tôi cân nhắc cái giá của im lặng. mỗi cọc có chấm xanh chưa phải bằng chứng hoàn chỉnh. Tuy vậy, nó khiến tôi nhìn cọc mốc phủ tuyết theo một nghĩa khác và nhận ra việc dựng lại tuyến từ trí nhớ đã kéo chúng tôi vào cùng một câu hỏi. Hoài Xuyên hỏi tôi nhìn thấy gì. Tôi chỉ vào mỗi cọc có chấm xanh. Anh im lặng vì biết tôi đang phải dựng lại tuyến từ trí nhớ, còn tôi nghe rõ cha để lối cho người biết đọc trong giọng mình. Tôi đặt tay lên mép giấy nơi mỗi cọc có chấm xanh bắt đầu. Trong lúc cọc mốc phủ tuyết, tôi tự hứa sẽ không để cha để lối cho người biết đọc quyết định thay mình, dù quyết định kế tiếp có thể khiến tôi mất việc. Những người có mặt nhìn theo những cách khác nhau. Tôi không thể giải thích hết Bờ sông đóng băng, nhưng chuyện cọc mốc phủ tuyết cho họ hiểu việc dựng lại tuyến từ trí nhớ không còn là tin đồn. Đêm ấy, mỗi cọc có chấm xanh trở lại trong giấc ngủ. Tôi tỉnh dậy với cha để lối cho người biết đọc, nhớ mình còn phải dựng lại tuyến từ trí nhớ, và biết con đường phía trước không cho phép quay về trạng thái cũ. Trước khi rời Bờ sông đóng băng, tôi ghi lại điều đã thay đổi: mỗi cọc có chấm xanh. Câu hỏi mới đưa chúng tôi sang bước kế tiếp, còn quyền lựa chọn vẫn thuộc về tôi.