“Nếu hôm nay cô công bố kết quả này, cô sẽ mất nốt thứ cuối cùng còn giữ được sau vụ năm năm trước.” Lục Cảnh Hoài nói rất khẽ. Trong căn phòng giám định có gần bốn mươi người, tiếng mưa trên mái kính còn lớn hơn giọng anh. Nhưng tôi nghe rõ từng chữ. Trước mặt chúng tôi là bức chân dung một người phụ nữ mặc áo xanh sẫm. Nửa khuôn mặt bị ánh đèn chuyên dụng chia thành hai vùng sáng tối. Trên màn hình phía sau, lớp sơn phủ ngoài cùng hiện lên như một tấm màn mỏng. Bên dưới tấm màn ấy là ký hiệu kho đã bị xóa, ba con số và một nét cong giống cánh én. Tôi nhìn hàng ghế của hội đồng, nhìn những máy quay đang bật, rồi nhìn Hứa Tư Dung. Bà ta vẫn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên chiếc cặp da, bình tĩnh như thể mọi bằng chứng trên bàn đều thuộc về mình. “Thứ cuối cùng tôi còn giữ không phải danh tiếng.” Tôi tháo thẻ giám định viên khỏi cổ, đặt cạnh bản báo cáo. “Là quyền nói đúng phần mình đã làm sai.” Cảnh Hoài không ngăn tôi nữa. Anh mở chiếc hộp niêm phong, lấy ra một biên bản đã ngả màu. Góc giấy có cùng vết ghim hình tam giác mà tôi đã tìm suốt ba tuần. Tôi quay về phía máy quay. “Năm năm trước, tôi ký một kết luận vội vàng. Kết luận đó đã giúp một hồ sơ giả trở thành hợp lệ. Hôm nay, trước khi chứng minh bức tranh này bị tráo, tôi xin công bố toàn bộ sai sót của mình.” Ba tuần trước, tôi còn tin sai lầm cũ đã nằm yên trong một ngăn tủ khóa kín. Buổi sáng hôm đó, Tô Châu mưa từ lúc trời chưa sáng. Nước chảy dọc cửa kính xưởng phục chế thành những đường mảnh, khiến khu vườn phía ngoài nhòe như một bức tranh màu nước bị đặt nhầm dưới vòi rửa.