Tôi chụp ảnh nguyên trạng, ghi lại bất thường và yêu cầu người thứ hai chứng kiến trước khi làm tiếp. Đó là thói quen tôi học được sau cái giá quá đắt của năm năm trước. Khi ấy tôi mới hai mươi bốn tuổi, muốn chứng minh mình nhìn nhanh hơn người khác. Tôi đã nhìn thấy một điều đúng, rồi từ điều đúng ấy nhảy đến một kết luận sai. Cánh cửa kiểm soát khí mở ra lúc chín giờ mười bảy. Người bước vào mặc áo sơ mi xám, tay cầm cặp hồ sơ chống nước. Anh dừng dưới vạch an toàn, ký sổ khách rồi mới nhìn tôi. Năm năm đủ để một người đổi kiểu tóc, đổi công việc và học cách không để cảm xúc hiện lên mặt. Nhưng không đủ để tôi quên đôi mắt ấy. “Luật sư Lục.” Tôi đặt kính phóng đại xuống. “Tống giám định viên.” Cách anh gọi tôi lịch sự đến mức lạnh hơn một câu trách móc. Quản lý xưởng đi theo sau, vẻ mặt căng thẳng. “Đây là luật sư phụ trách di sản Hà gia. Quỹ yêu cầu anh ấy chứng kiến việc bàn giao.” Tôi nhìn chiếc cặp trong tay Cảnh Hoài. “Bàn giao vào chiều mai?” “Có thể sớm hơn.” Anh đáp. “Tôi cần xác nhận bức tranh không bị can thiệp sau tám giờ sáng nay.” “Tôi mới tháo lớp bọc ngoài và đã ghi hình liên tục.” “Cô phát hiện gì?” Quản lý xưởng chen vào: “Chỉ là một ít bong sơn.” Tôi không nhìn ông ấy. “Tuổi của lớp nền không đồng nhất. Vải lót mới hơn khung. Muốn biết vì sao, tôi cần kiểm tra cạnh tranh và mặt sau.” Cảnh Hoài bước tới gần vạch bàn. “Việc đó có làm thay đổi hiện trạng không?” “Tháo chốt giữ khung là can thiệp tối thiểu, có thể phục hồi. Nhưng phải có lệnh và hai người chứng kiến.” Anh mở cặp, lấy ra một văn bản. “Tôi có quyền yêu cầu bảo toàn tài sản trong tranh chấp di sản. Tôi chưa có quyền cho tháo khung. Cho đến khi xin được lệnh, không ai mang bức tranh ra khỏi đây.” Quản lý xưởng đổi sắc mặt. “Luật sư Lục, phía quỹ đã thống nhất lịch.” “Quỹ không phải chủ sở hữu cuối cùng khi phụ lục di chúc chưa được xác minh.”