Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến di chúc. Cảnh Hoài đặt một túi niêm phong mới lên bàn. Trên nhãn có chỗ cho hai chữ ký. Anh ký trước, rồi đẩy bút về phía tôi. “Tôi không ký thay cô,” anh nói. “Cô tự quyết định có coi đây là vật chứng hay không.” Năm năm trước, khi tôi gửi báo cáo tố cáo anh che giấu hồ sơ, anh cũng không xin tôi rút lại. Anh chỉ hỏi tôi đã kiểm tra đủ chuỗi niêm phong chưa. Tôi đã nghĩ đó là cách một luật sư giỏi né tránh câu trả lời. Ba tháng sau, hội đồng kết luận báo cáo của tôi thiếu căn cứ. Cảnh Hoài mất vị trí ở văn phòng cũ. Tôi bị đình chỉ thực hành một năm. Không ai thắng. Tôi cầm bút. “Tôi coi đây là vật chứng có nguy cơ bị thay đổi.” Hai chữ ký nằm cạnh nhau trên nhãn. Buổi trưa, lệnh kiểm tra mặt sau được gửi đến. Chúng tôi đặt ba máy quay ở ba góc, đọc giờ, đọc số niêm phong và ghi từng thao tác. Khi thanh chốt cuối cùng được nhấc ra, mùi gỗ ẩm thoát khỏi khe khung. Mặt sau tấm vải được phủ một lớp bảo vệ màu nâu nhạt. Ở cạnh trái, có một vùng bị cạo hình chữ nhật. Dưới ánh xiên, những vết lõm còn lại ghép thành bốn ký tự: Mười bảy, kho B. Nhưng trên phiếu giao nhận, mã hiện tại là kho D, số bốn mươi hai. Tôi chưa kịp nói thì điện thoại của quản lý xưởng đổ chuông. Ông ấy nghe vài giây rồi đưa máy cho Cảnh Hoài. Giọng phụ nữ ở đầu kia đủ lớn để tôi nhận ra Hứa Tư Dung, giám đốc Quỹ Mỹ thuật Minh Châu. “Luật sư Lục, anh đang giữ tài sản của quỹ mà không có căn cứ.” Cảnh Hoài bật loa ngoài và đặt máy cạnh camera. “Căn cứ là mã kho trên vật thể không khớp hồ sơ giao nhận. Cuộc gọi này đang được ghi trong biên bản.” Bên kia im lặng một nhịp. “Vậy càng cần mang tranh về kho chuyên dụng của quỹ.” “Tài sản sẽ ở nguyên nơi phát hiện sai lệch cho đến khi có kiểm kê chung.”