Khi mọi người ra về, mưa vẫn chưa dứt. Tôi ở lại kiểm tra máy. Cảnh Hoài ngồi bên bàn ngoài, rà từng trang hồ sơ. Gần chín giờ, tôi bước ra và thấy cạnh tay anh là một hộp cháo nóng. “Quản lý xưởng mua à?” tôi hỏi. “Không.” “Anh mua?” “Ứng dụng giao hàng mua.” Tôi suýt bật cười. Năm năm trước anh cũng nói kiểu đó, như thể thừa nhận một hành động quan tâm sẽ làm sai cấu trúc câu. Tôi ngồi đối diện nhưng không mở hộp. “Tại sao anh giữ vụ này?” “Vì bà Hà để lại yêu cầu rằng mọi tranh chấp phải có người đại diện độc lập cho tác phẩm, không chỉ cho người thừa kế.” “Người chết không thể là khách hàng.” “Nhưng ý chí hợp pháp của họ có thể được bảo vệ.” “Anh luôn thích bảo vệ thứ không thể tự nói.” Cảnh Hoài ngẩng lên. “Còn cô luôn muốn bắt mọi thứ phải nói ngay.” Câu đó chạm đúng nơi tôi không muốn nhớ. Tôi mở hộp cháo, hơi nóng làm mắt cay. “Năm năm trước, anh có thể đưa cho tôi bản biên bản gốc.” “Không thể. Nhân chứng yêu cầu giữ kín cho đến khi hết thời hạn khiếu nại.” “Vậy anh chọn để tôi tin anh có tội.” “Cô đã chọn trước khi hỏi tôi.” Không ai nói thêm. Máy hút khí chạy đều trong phòng bên. Mưa gõ lên mái kính, từng tiếng tách rời. Sáng hôm sau, ảnh tử ngoại cho thấy vùng chữ ký ở góc tranh phát quang khác hẳn phần còn lại. Có một lớp phủ mới che lên lớp vecni cũ. Dưới hồng ngoại, nét chữ màu nâu biến mất, nhưng một dãy ký hiệu đen hiện ra: B mười bảy, số hai. Cảnh Hoài đứng cạnh màn hình. “Số hai là gì?” “Tôi chưa biết.” “Có thể là bản sao thứ hai?” “Có thể. Cũng có thể là thứ tự kiểm kê. Tôi sẽ không đoán.” Anh nhìn tôi một giây, rồi gật đầu. Đó là một cử chỉ rất nhỏ. Nhưng sau năm năm, lần đầu tiên tôi cảm thấy giữa chúng tôi có một thứ khác ngoài món nợ cũ.