Buổi chiều, một người đàn ông lớn tuổi gọi đến xưởng. Ông tự giới thiệu là Trình Vũ Mặc, thợ đóng khung từng làm cho Hà gia. Ông nói đã thấy tin kiểm kê nội bộ và muốn gặp riêng tôi. “Vì sao là tôi?” “Vì cô là người duy nhất đã ghi vết nứt hình cánh én trong báo cáo cũ.” Tay tôi lạnh đi. Báo cáo cũ của tôi không liên quan đến bức tranh này. Ít nhất, tôi vẫn luôn tin như vậy. Vũ Mặc hẹn tại một quán trà gần ga cũ. Trước khi cúp máy, ông nói thêm: “Đừng mang bức tranh đi đâu cả. Năm đó có hai chiếc khung giống hệt nhau. Nhưng chỉ một chiếc từng chứa bản phụ lục thật.” Tôi nhìn qua vách kính. Cảnh Hoài đang đứng trước bức chân dung, đọc lại nhãn niêm phong. Hai chiếc khung. Một bức tranh. Một phụ lục có thể quyết định số phận cả bộ sưu tập. Và một báo cáo sai của tôi, tưởng đã chết từ năm năm trước, đang nằm ngay giữa tất cả. Quán trà nằm trong một con ngõ hẹp phía sau ga cũ, nơi mái hiên thấp đến mức người cao phải cúi đầu. Trình Vũ Mặc chọn bàn sát cửa sổ. Ông mặc áo khoác đã bạc vai, trước mặt là một chiếc túi vải đựng dụng cụ đóng khung. Cảnh Hoài đi cùng tôi. Khi thấy anh, Vũ Mặc định đứng dậy bỏ đi. “Tôi chỉ gọi cô Tống.” “Tôi biết.” Tôi kéo ghế, không ngồi ngay. “Nhưng mọi thông tin liên quan đến di sản phải có người ghi nhận chuỗi bàn giao. Ông có thể không nói. Nếu ông nói, tôi không muốn lời của ông lại biến thành một mẩu chứng cứ không ai bảo vệ.” Vũ Mặc nhìn tôi khá lâu rồi nhìn Cảnh Hoài. “Luật sư Lục, cậu vẫn giữ thói quen để người khác nói thay mình à?” Cảnh Hoài đặt máy ghi âm còn tắt lên bàn. “Hôm nay ông quyết định có bật nó hay không.” Ông lão ngồi xuống.