Câu trả lời đơn giản đến mức làm tôi giận. Nhưng tôi nhớ mình năm hai mươi bốn tuổi cũng từng sợ bị coi là thiếu năng lực, nên đã bám lấy kết luận đầu tiên thay vì thừa nhận còn một khoảng trống. Vũ Mặc đẩy phiếu về phía tôi. “Hai ngày sau, cô nộp báo cáo nói khung tranh trong kho có dấu hiệu bị mở trái phép. Quỹ bảo lỗi là do luật sư Lục tự ý niêm phong lại. Tôi đã có thể nói về hai chiếc khung. Tôi không nói.” “Vì tiền?” “Vì con gái tôi đang điều trị. Quỹ trả viện phí.” Cảnh Hoài bật máy ghi âm, nhưng không đẩy nó về phía ông. “Nếu ông giao bản phiếu này, quỹ có thể kiện ông vi phạm thỏa thuận bảo mật.” “Cậu định dọa tôi?” “Tôi muốn ông biết cái giá trước khi lựa chọn.” Vũ Mặc cười khô. “Năm năm rồi. Cái giá tôi trả mỗi đêm còn lớn hơn.” Ông nhấn nút ghi âm bằng chính tay mình. Chúng tôi ghi lời khai trong bốn mươi phút. Vũ Mặc không biết ai đã chuyển khung sau chuông báo. Ông chỉ nhớ một chiếc xe đẩy có dây buộc màu đỏ, chiếc còn lại màu xám. Khi rời quán, ông giao phiếu cho Cảnh Hoài trong túi bảo quản và ký biên bản bàn giao. Ngoài ngõ, mưa đã nhẹ hơn. Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn Cảnh Hoài dán niêm phong. “Anh biết Vũ Mặc từ trước?” “Biết tên. Không biết ông ấy giữ phiếu.” “Vì sao ông ấy hỏi anh vẫn để người khác nói thay?” Cảnh Hoài cất túi chứng cứ vào cặp. “Vì năm đó tôi cũng tìm ông ấy. Tôi biết có khoảng trống camera, nhưng không biết chuyện hai khung. Ông ấy từ chối gặp.” “Anh đã giữ lại bằng chứng gì?” “Bản sao biên bản niêm phong trước và sau bảy phút mất hình.” “Vậy tại sao không nộp cho hội đồng?” “Bản trước có tên thư ký của bà Hà. Bà ấy đang trong chương trình bảo vệ nhân chứng của một vụ chiếm đoạt khác. Công bố tên có thể làm lộ nơi ở.” Tôi thấy cơn giận cũ quay lại, nhưng lần này nó không còn đứng một mình. “Anh có thể nói với tôi rằng còn một nhân chứng.” “Tôi đã nói hồ sơ chưa đầy đủ.”