“Đó là câu luật sư nói khi không muốn trả lời.” “Còn cô đã viết trong báo cáo rằng tôi trực tiếp thay niêm phong để che giấu việc tráo khung.” “Tôi thấy chữ ký của anh.” “Cô thấy một bản chụp chữ ký.” Tôi im lặng. Cảnh Hoài không nâng giọng. Chính sự bình tĩnh ấy làm lời anh khó tránh hơn. “Nghi Lan, điều khiến tôi mất việc không phải cô nghi ngờ. Là cô biến một mắt xích chưa kiểm chứng thành động cơ hoàn chỉnh.” “Tôi biết.” “Cô chưa từng nói câu đó với tôi.” Tôi nhìn dòng nước chảy sát bậc đá. “Tôi biết mình đã làm sai.” “Đó vẫn chưa phải lời xin lỗi.” Anh bước ra mưa, mở ô rồi đi về phía bãi xe. Tôi đứng lại thêm vài giây mới theo sau. Ngày thứ ba của cuộc kiểm tra, dữ liệu hồng ngoại được xử lý xong. Ký hiệu B mười bảy, số hai nằm dưới chữ ký giả, nhưng còn một đường ngang chạy qua số hai như dấu hủy. Ở mép dưới lớp sơn xanh, chúng tôi phát hiện vài sợi màu đỏ son không thuộc bảng màu hiện tại. Tôi đối chiếu ảnh lưu trữ của bộ sưu tập Hà gia. Trong danh mục mười hai năm trước có hai bức chân dung cùng kích thước. Bức số một là người phụ nữ áo xanh, mã B mười bảy. Bức số hai là người đàn ông mặc áo nâu, mã B mười tám. Cả hai cùng tác giả nhưng chưa xác định danh tính. Ảnh danh mục quá nhỏ để đọc chữ ký. Tuy nhiên, góc khung của bức B mười tám có dây buộc đỏ. Tôi gọi Cảnh Hoài vào phòng dữ liệu. “Số hai không phải bản sao. Nó chỉ bức thứ hai trong một cặp.” Anh nhìn hai ảnh cạnh nhau. “Và khung dây đỏ của bức thứ hai đã xuất hiện trong lời khai.” “Có thể phụ lục được chuyển từ khung B mười bảy sang khung B mười tám.” “Bức B mười tám ở đâu?” “Tài liệu ghi đã bán cho người mua ẩn danh bốn năm trước.” Cảnh Hoài mở máy tính, truy cập hồ sơ pháp lý của quỹ. Giao dịch được thực hiện qua một công ty ở Hàng Châu rồi chuyển tiếp ra nước ngoài. Giá bán thấp bất thường. Người phê duyệt là Hứa Tư Dung.