“Cô ấy đưa tôi đĩa này hai ngày sau sự cố,” anh nói. “Cô ấy nói có người đã sửa danh mục trên hệ thống và đang tìm bản sao. Cô ấy đồng ý làm chứng nếu được bảo vệ trong vụ điều tra tài chính khác.” “Anh giữ ảnh để bảo vệ cô ấy.” “Tôi giao bản mã hóa cho cơ quan điều tra. Hội đồng nghề nghiệp của cô không có quyền truy cập vụ kia.” “Nhưng anh có thể cho họ biết mã vật thể đã đổi.” “Tôi đã gửi một văn bản nói kết luận về B mười bảy chưa đủ căn cứ. Văn bản đó bị coi là lời tự bảo vệ.” Tôi nhớ đã đọc nó. Khi ấy, tôi chỉ thấy một luật sư không chịu giải thích chữ ký của mình xuất hiện trên bản niêm phong sau sự cố. “Chữ ký đó thật không?” “Không.” “Anh đã chứng minh chưa?” “Có giám định chữ ký, nhưng bản gốc lệnh đổi khung biến mất. Bản chụp quá mờ để kết luận ai làm giả.” Tôi nhìn tấm ảnh lần nữa. Ba lỗ ghim hình tam giác trên bìa lưng giống dấu ghim của biên bản Cảnh Hoài đã mang đến buổi giám định trong teaser của ba tuần sau. Nhưng lúc này, tôi chưa biết nó dẫn tới đâu. Người quản kho lập bản sao chứng thực. Tôi ký xác nhận mình nhận diện ảnh do chính mình chụp. Khi đặt bút xuống, tôi cảm thấy như đang ký vào một phiên bản khác của quá khứ. Ra khỏi kho, Cảnh Hoài đưa tôi một chai nước. Tôi không nhận ngay. “Xin lỗi,” tôi nói. Anh đứng yên. “Tôi xin lỗi vì đã biến nghi ngờ thành kết luận, vì không đối chiếu tấm ảnh với mã trên phiếu, và vì đã viết rằng anh thay niêm phong để che giấu. Tôi không thể trả lại năm năm đó. Nhưng tôi sẽ sửa hồ sơ bằng tên mình, dù kết quả vụ này thế nào.” Cảnh Hoài nhìn dòng người đi qua sảnh. Một lúc sau, anh mới nói: “Tôi đã chờ câu ấy rất lâu.” “Tôi biết.”