“Không, cô không biết.” Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay giữ chai nước siết chặt. “Tôi từng nghĩ nếu cô xin lỗi, mọi thứ sẽ trở lại như trước. Sau đó tôi hiểu chẳng có trước nào để trở lại. Khi ấy chúng ta còn chưa kịp tin nhau.” “Tôi đã tin bằng chứng giả hơn tin anh.” “Cô tin cách mình đọc bằng chứng. Hai việc khác nhau.” Tôi nhận chai nước. “Bây giờ anh có tin cách tôi đọc không?” “Bây giờ tôi tin cô biết mình có thể đọc sai.” Đó không phải một lời tha thứ lãng mạn. Nó quý hơn. Nó là một phần quyền được làm lại, nhưng không xóa giá của lần trước. Chúng tôi mang bản chứng thực về Tô Châu. Trong lúc tàu chạy qua những cánh đồng ngập nước, Cảnh Hoài nhận được thư của hội đồng. Yêu cầu giám định viên độc lập đã được chấp thuận. Người thay tôi là giáo sư Tề, từng hướng dẫn khóa phục hồi tư cách của tôi. “Thầy ấy sẽ lặp lại phép đo,” tôi nói. “Nếu mẫu nguyên vẹn, kết quả sẽ giống.” “Cô không thất vọng?” “Có. Nhưng sự thật không cần mang tên tôi.” Cảnh Hoài nhìn ra cửa sổ. “Câu đó không giống cô năm năm trước.” “Tôi đã phải trả học phí khá đắt.” Khóe môi anh hơi cong. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh cười kể từ ngày tái ngộ. Giáo sư Tề hoàn thành phép đo lặp trong hai ngày. Kết quả xác nhận chữ ký nâu và lớp phủ được thêm trong vòng bốn năm gần đây. Ông cũng phát hiện dưới vùng ký hiệu kho có sắc tố đỏ son trùng với sắc tố trong bức chân dung nam B mười tám theo hồ sơ phân tích cũ. Điều đó tạo ra một khả năng mới: tấm vải hiện tại có thể không phải bức chân dung nữ B mười bảy được sửa nhãn. Nó có thể là B mười tám đã bị vẽ phủ để trông giống B mười bảy. Muốn xác nhận, cần ảnh hồng ngoại toàn bộ ở độ phân giải cao. Giáo sư Tề gửi yêu cầu và mời tôi làm nhân chứng nguồn hồ sơ, không tham gia thao tác. Khi ảnh được ghép xong, cả phòng im lặng.