Tôi tắt màn hình, ngồi một mình trong căn hộ. Trên bàn là bản sao báo cáo cũ và tấm ảnh khung B mười tám. Tôi đã nghĩ khi tìm được sự thật, cảm giác xấu hổ sẽ nhẹ đi. Nhưng sự thật chỉ làm đường nét của lỗi cũ rõ hơn. Cảnh Hoài gọi ba lần. Tôi không nghe. Lần thứ tư, anh nhắn: Tôi đang ở dưới nhà. Nếu cô không muốn gặp, tôi sẽ để tài liệu ở quầy lễ tân. Tôi xuống sau mười phút. Anh đứng bên cửa kính, áo vai còn ướt. Trên tay không phải hồ sơ mà là một túi thức ăn và chiếc đèn soi cầm tay tôi bỏ quên ở phòng dữ liệu. “Tôi không cần được chăm sóc,” tôi nói. “Đây là đồ của cô.” Anh đưa đèn. “Thức ăn là của tôi. Nếu cô không muốn, tôi sẽ mang về.” Tôi nhìn túi thức ăn. “Ứng dụng giao hàng mua?” “Lần này tôi tự mua.” Tôi bật cười dù mắt nóng lên. Chúng tôi ngồi ở khu sảnh chung, cách nhau một chiếc bàn thấp. “Anh có thể kiện bài viết,” tôi nói. “Không cần ngay. Phản ứng vội chỉ đẩy nó lên.” “Tôi lại làm anh bị kéo vào.” “Không. Tôi chọn vụ này.” “Anh luôn nói như thể lựa chọn không làm anh đau.” Cảnh Hoài nhìn tôi. “Tôi không nói thế.” Tôi cúi xuống chiếc đèn. “Tôi muốn rời cuộc điều tra.” “Vì sao?” “Tôi không còn chức danh trong dự án. Mọi bước tiếp theo đều có thể bị nói là xung đột. Giáo sư Tề đủ khả năng hoàn tất.” “Đó là lý do nghề nghiệp. Còn lý do thật?” “Tôi sợ.” Nói ra hai chữ ấy khó hơn mọi kết luận kỹ thuật. “Tôi sợ nếu tiếp tục, người ta sẽ thấy toàn bộ lỗi cũ. Tôi sợ nếu dừng, Hứa Tư Dung sẽ thắng. Tôi cũng sợ mình đang ở đây vì muốn sửa quan hệ với anh hơn là vì bức tranh.” Cảnh Hoài im lặng đủ lâu để tôi không thể tự rút lời. “Cô không cần ở lại với tư cách giám định viên,” anh nói. “Cô là người tạo ảnh gốc năm năm trước, người nhận diện chuỗi thay đổi và người có quyền sửa báo cáo của chính mình. Nhưng nếu cô chỉ ở lại vì tôi, tôi sẽ yêu cầu cô rời đi.”