Tôi ngẩng lên. “Còn nếu cô rời đi vì nghĩ tôi cần được bảo vệ khỏi cô,” anh tiếp, “thì cô lại đang quyết định thay tôi.” Tôi nhớ ngày ở xưởng, khi anh hỏi tôi muốn anh làm gì. Anh đã trao quyền lựa chọn cho tôi. Bây giờ anh yêu cầu tôi trả lại điều đó. “Tôi cần một đêm,” tôi nói. “Được.” Anh đứng dậy, để túi thức ăn trên bàn. “Cái này thật sự là của cô.” Sáng hôm sau, tôi đến bảo tàng, nộp đơn xin sửa kết luận nghề nghiệp năm năm trước. Tôi không xin quay lại dự án. Tôi đề nghị cung cấp toàn bộ ảnh gốc, nhật ký thao tác và tham gia với tư cách nhân chứng kỹ thuật nếu hội đồng cần. Trong lúc sắp xếp ảnh, tôi phát hiện một chi tiết chưa ai chú ý. Tấm ảnh khung B mười tám được chụp trước khoảng trống camera. Ở góc trái bìa lưng, ngoài ba lỗ ghim còn có một đường lõm hình chữ nhật. Khi tăng tương phản, tôi thấy một phần dấu tròn nổi trên giấy đã ép vào bìa. Dấu ấy không nằm ở góc trái như Mạnh Giai nhớ. Nó nằm gần giữa mép trên. Tôi đối chiếu kích thước với bản phụ lục hiện hành. Không khớp. Sau đó tôi nhớ phong bì xám trong hộp chứng cứ. Yêu cầu bảo mật của Mạnh Giai được ghim bằng ba lỗ hình tam giác. Góc trên phong bì có một vết ép tròn mờ. Tôi gọi Cảnh Hoài. “Phong bì xám anh giữ năm năm trước đến từ đâu?” “Mạnh Giai đưa cùng đĩa dữ liệu.” “Cô ấy tự chuẩn bị?” “Cô ấy nói lấy một phong bì trống trong phòng bà Hà.” “Anh còn giữ phong bì gốc?” “Có.” “Đừng mở thêm. Kiểm tra mặt trong dưới ánh xiên. Có thể nó không hề trống.” Hai giờ sau, tại kho chứng cứ, chúng tôi soi mặt trong phong bì. Lớp giấy kép ở đáy dày bất thường. Đường dán đã cũ và đều, không có dấu mở lại. Người quản kho dùng máy chụp xuyên không phá hủy. Bên trong lớp đáy là một tờ giấy gấp tư.