Mạnh Giai đã vô tình lấy đúng chiếc phong bì chứa phụ lục gốc, rồi dùng nó để đựng yêu cầu bảo mật. Suốt năm năm, tài liệu mọi người tìm kiếm nằm trong hộp chứng cứ của Cảnh Hoài, được niêm phong vì một lý do hoàn toàn khác. Không ai được phép mở ngay. Cảnh Hoài xin lệnh khẩn cấp, mời công chứng viên, đại diện hội đồng và chuyên gia giấy. Tôi đứng ngoài danh sách thao tác, chỉ cung cấp cơ sở phát hiện. Tối hôm đó, lệnh được chấp thuận. Tờ giấy bên trong có ba lỗ ghim hình tam giác và dấu nổi ở góc trái. Nội dung không giao bộ sưu tập cho Quỹ Minh Châu, cũng không giao thẳng cho hội đồng công ích. Bà Hà quy định bộ sưu tập phải được chuyển thành tài sản công nếu người quản lý đương nhiệm từng bán hoặc thay đổi danh mục mà không có biểu quyết độc lập. Bức B mười bảy được chọn làm vật kiểm tra: nếu nó không còn đúng vị trí, điều khoản chuyển giao tự động có hiệu lực. Bà Hà đã dự đoán có người sẽ cố lấy quyền bằng cách tráo chính vật chứng. Hứa Tư Dung không chỉ cần giả một phụ lục thuận lợi. Bà ta cần làm cho B mười bảy trông như vẫn còn trong bộ sưu tập. Sự thật hoàn chỉnh đã ở trước mắt. Nhưng để nó có giá trị, chúng tôi phải chứng minh từng bước công khai, bằng các phép đo có thể lặp lại và chuỗi niêm phong không phụ thuộc vào lời của tôi hay Cảnh Hoài. Tôi nhìn tờ phụ lục sau lớp kính bảo vệ. “Bà ấy sẽ nói phong bì bị anh cài vào hộp.” “Đúng.” “Bà ấy sẽ dùng quan hệ của chúng ta để phủ nhận cả chuỗi.” “Đúng.” “Vậy phải mở toàn bộ quy trình.” Cảnh Hoài hiểu ngay. “Giám định công khai?” “Có camera, đại diện các bên, dữ liệu gốc được tạo đồng thời ở hai nơi. Giáo sư Tề làm giám định chính. Tôi trình bày sai lầm cũ và nguồn ảnh. Anh trình bày chuỗi niêm phong, nhưng không giữ bản duy nhất.” “Nếu cô công khai báo cáo sai, hội đồng có thể thu hồi tư cách lần nữa.” “Tôi biết.” “Bảo tàng có thể chấm dứt hợp đồng.” “Tôi biết.”