Anh nhìn tôi rất lâu. “Cô chắc chứ?” “Tôi không chắc mình sẽ còn gì sau đó.” Tôi đặt tay lên mặt bàn lạnh. “Nhưng lần này tôi biết rõ phần nào là bằng chứng, phần nào là suy luận, và phần nào là cái giá tôi tự chọn.” Cảnh Hoài lấy từ cặp một tờ giấy trắng. “Vậy chúng ta lập kế hoạch. Mỗi người chỉ làm đúng phần mình có quyền.” Ngoài cửa sổ kho, mưa lại bắt đầu rơi. Ba tuần trước buổi giám định mở, chúng tôi cuối cùng đã tìm thấy phụ lục gốc. Nhưng khó nhất không còn là tìm sự thật. Khó nhất là xây một con đường để sự thật đi ra ngoài mà không phải dựa vào lòng tin của bất kỳ ai. Kế hoạch giám định mở dài mười hai trang. Giáo sư Tề chịu trách nhiệm thao tác và kết luận vật liệu. Một phòng dữ liệu độc lập nhận bản sao ngay khi máy tạo tệp. Công chứng viên kiểm tra phụ lục gốc. Đại diện Quỹ Minh Châu được quyền đặt câu hỏi nhưng không được chạm vào vật chứng. Cảnh Hoài trình bày chuỗi niêm phong. Tôi chỉ trình bày nguồn ảnh năm năm trước, cách nhận ra sai lệch và phần kết luận cũ cần sửa. Hội đồng đồng ý với một điều kiện: mọi người tham gia phải công bố xung đột lợi ích. Hứa Tư Dung gửi ngay một văn bản dài, trong đó nhấn mạnh tôi và Cảnh Hoài “có quan hệ cá nhân chưa xác định”. Tôi đọc xong, đưa văn bản cho anh. “Quan hệ của chúng ta là gì?” Cảnh Hoài đang đánh số bản sao niêm phong. Anh ngừng bút. “Hai người từng làm tổn thương nhau và đang thử hợp tác lại.” “Không có mục đó trong biểu mẫu.” “Vậy ghi từng là đối tượng trong khiếu nại nghề nghiệp của nhau.” “Còn hiện tại?” Anh nhìn tôi. “Hiện tại chưa nên dùng một câu trả lời riêng tư để làm yếu quy trình công khai.” Tôi hiểu, nhưng vẫn thấy hụt một nhịp. Cảnh Hoài đặt bút xuống. “Sau khi việc này kết thúc, tôi sẽ trả lời bằng một câu không có trong biểu mẫu.”