Buổi giám định được ấn định vào chín giờ sáng thứ sáu. Đêm trước đó, Hứa Tư Dung xin hoãn vì cho rằng tờ phụ lục có thể đã bị cài vào phong bì sau khi niêm phong. Hội đồng bác yêu cầu, nhưng bổ sung kiểm tra tuổi keo dán và hình ảnh từ hai lần kiểm kê kho. Dữ liệu kiểm kê cho thấy phong bì xám đã nằm nguyên vị trí từ ngày đầu. Keo đáy phong bì già đồng đều, không có dấu mở lại. Tờ giấy bên trong mang nếp gấp và vết ép trùng với bìa lưng khung B mười bảy trong ảnh lưu trữ. Chín giờ sáng, tôi bước vào căn phòng dưới tiếng mưa trên mái kính. Trước khi máy quay bật, Cảnh Hoài hỏi tôi có muốn dừng lại không. Tôi lắc đầu. Điều sắp mất đã được cân nhắc từ lúc tôi ký yêu cầu giám định mở; nhắc lại cái giá không còn làm lựa chọn thay đổi. Tôi đặt thẻ giám định viên lên bàn và tự công bố sai sót. Không khí trong phòng thay đổi. Có người cúi xuống ghi chép. Có người nhìn thẳng vào tôi như chờ xem tôi sẽ biện hộ thế nào. Tôi không biện hộ. “Tôi đã đúng khi nhận thấy khung bị can thiệp,” tôi nói. “Nhưng tôi sai khi coi mã trên phiếu giao nhận là danh tính đã được xác minh. Tôi không đối chiếu nó với ảnh gốc do chính mình tạo. Sau đó tôi gán hành vi thay niêm phong cho luật sư Lục dù chưa kiểm tra chữ ký trên tài liệu gốc. Tôi đề nghị hội đồng hủy phần kết luận về chủ thể thực hiện và giữ lại duy nhất các mô tả vật thể có thể kiểm chứng.” Hứa Tư Dung lên tiếng: “Một người thừa nhận từng diễn giải sai bằng chứng có còn phù hợp để hướng dẫn hội đồng hôm nay không?” “Tôi không hướng dẫn phép đo hôm nay,” tôi đáp. “Giáo sư Tề thực hiện độc lập. Tôi chỉ xác nhận ảnh nào do tôi tạo, vào thời điểm nào và vì sao kết luận cũ không còn hợp lệ.” Giáo sư Tề bắt đầu.